Long Kiều Nam nhào tới, nghiêm túc nói:
- Tiểu tử thúi, dáng vẻ của lão nương hiện tại chính là ngươi làm trò quỷ.
Tần Mục đưa tay phóng thích phật quang liều mạng với nàng, thân thể hai người chấn động. Mái tóc của Long Kiều Nam bay tán loạn, lộ ra một khu vực trống trải trên đầu, da mặt chảy xệ.
Tần Mục thúc giục khí huyết, đang muốn xuất thủ thì đột nhiên giật mình, hắn không tiến công nàng.
Ở Đông hải, Long Kiều Nam suýt nữa chết dưới liên thủ giữa Linh Dục Tú và Tư Vân Hương. Nàng kiệt lực lột xác nhưng tổn hao tính mạng của mình, mặc dù được Đạo chủ mang đi nhưng đến nay vẫn chưa khôi phục.
Hiện tại liều mạng với Tần Mục, tóc giả trên đầu nàng rụng xuống, làn da căng đầy cũng biến thành nhăn nheo.
Long Kiều Nam cũng chú ý tóc mình rụng xuống, nàng kinh hô một tiếng, vội vàng nhặt lấy tóc của mình. Nàng nhặt được sợi tóc nào cũng dán lên đầu, chẳng qua tóc đã rụng, làm sao có thể dính vào?
- Long tỷ tỷ, thọ nguyên của ngươi không còn nhiều. Nếu không liều mạng, ngươi có thể sống thêm mấy chục năm như người thường. Nếu như ngươi lại ra tay với ta, ta không giết ngươi, chỉ cần trọng thương ngươi một lần, ngươi tuyệt đối không có khả năng sống sót.
Tần Mục lắc đầu nói:
- Cả đời này ngươi không có khả năng báo thù ta, cần gì chứ?
Long Kiều Nam nghiêm túc nói:
- Là ngươi hại ta thành như vậy, còn nói lời châm chọc!
- Là chính ngươi hại bản thân, cũng là phụ thân Long Vương của ngươi hại ngươi, không liên quan gì đến ta. Ngươi vu vạ lên người ta cũng chỉ muốn tìm kẻ phát tiết mà thôi.
Tần Mục dò xét cái đùi cường tráng bên người, ngước đầu nhìn lên. Thần Nhân này đang nhìn xuống dưới, lại không phải nhìn bọn họ, mà là tuần tra núi sông địa lý của Duyên Khang quốc.
Hiển nhiên Thần Nhân này không đặt bọn họ trong lòng, cho rằng bọn họ không có lực uy h**p với mình, có chỗ dùng cao nhất chính là nuôi rồng mà thôi.
Tần Mục lấy lại bình tĩnh, tính toán khả năng sử dụng Thâu Thiên Thần Thoái đào tẩu, hắn lập tức bỏ đi suy nghĩ này. Tuy Thâu Thiên Thần Thoái cực nhanh, hắn toàn lực bộc phát tốc độ gấp bốn lần vận tốc âm thanh nhưng thời gian kiên trì rất ngắn, chỉ cơ thể kiên trì một khắc là hao hết nguyên khí, thân thể mỏi mệt.
Từ tốc độ hai con Giao Long dưới chân Thần Nhân này, mặc dù mình có thể chạy được một đoạn nhưng khó có khả năng chạy thoát.
Hơn nữa phế vật Long Kỳ Lân đang nằm xụi lơ tại chỗ, cho dù làm cách nào cũng không đứng dậy nổi. Nếu mình nâng Long Kỳ Lân chạy đi, khoảng cách chạy đi có hạn.
Long Kỳ Lân thật sự quá béo và quá nặng.
- Không phải là nuôi rồng sao? Ta ngày ngày nuôi rồng béo, với ta, việc này quá đơn giản!
Tần Mục ngồi xuống, hắn ngồi xuống thân Giao Long, thân Giao Long rất rộng rãi. Cho dù Giao Long lớn như vậy cũng không có gì. Hắn có thể nuôi nổi Long béo, còn không nuôi nổi Giao Long hay sao?
- Tiền bối xưng hô như thế nào?
Tần Mục cao giọng hỏi.
- Các ngươi có thể gọi ta là Hoạn Long Quân.
Thần Nhân đang tuần tra núi sông địa lý, giọng nói chấn động như sấm:
- Ta chính là Thượng Thương Thần, chỉ cần hầu hạ Long của ta thật tốt, ta có thể tha các ngươi không chết. Không những tha các ngươi một mạng, còn có thể mang các ngươi rời khỏi trần thế đi Thượng Thương hưởng phúc nuôi rồng cho ta.
Ánh mắt Long Kiều Nam sáng lên, cao giọng nói:
- Tổ sư, ta là đệ tử Ngự Long môn, Ngự Long môn chính là môn phái do ngươi khai sáng.
Đột nhiên Tần Mục run rẩy:
- Không xong!
Hoạn Long Quân lại là người khai sáng Ngự Long môn!
Hắn đã hối hận, vì sao phải hỏi Hoạn Long Quân xưng hô như thế nào, hiện tại Long Kiều Nam nhận thân, hắn sẽ chết.
Hắn hiện tại đã có ý bỏ chạy, lập tức đá đá Long Kỳ Lân. Con béo này vẫn nằm run rẩy trên lưng Giao Long, cũng không dậy nổi.
- Ta tinh thông một nghề!
Tần Mục lấy lại bình tĩnh, hắn an ủi bản thân mình.
- Ngự Long môn?
Hoạn Long Quân bảo hai Giao Long dừng lại, Thần Nhân cao lớn này quan sát Long Kiều Nam, kinh ngạc nói:
- Lúc trước ta khai sáng môn phái này, chẳng qua đó là chuyện đã lâu rồi. Ta nhất thời cao hứng nên sáng tạo Ngự Long môn, về sau đi Thượng Thương nên không quan tâm tới. Ngươi là đệ tử Ngự Long môn? Kẻ vừa gọi ngươi là nhi tử là gì?
Long Kiều Nam vừa mừng vừa sợ, vội vàng quỳ xuống, dập đầu như băm tỏi:
- Chính là phụ thân của đệ tử, là môn chủ Ngự Long môn hiện tại.
- Tu vi thật tệ, hắn bị ta đánh bay, không chết được.
Hoạn Long Quân lại thúc giục Giao Long bay đi, nói:
- Ngươi nếu là đệ tử Ngự Long môn, như vậy ta sẽ không làm khó ngươi. Dường như ngươi tổn thương nguyên khí, cho ngươi một viên Long châu điều dưỡng, mặc dù không thể giúp ngươi khôi phục dung mạo ban đầu nhưng có thể bổ sung chân nguyên, kéo dài tuổi thọ.
Một hạt châu màu cam bay xuống, Long Kiều Nam cầm lấy, liên tục dập đầu, nghiêm túc nói:
- Tổ sư, người này chính là đối thủ một mất một còn với Ngự Long môn, Ngự Long môn chúng ta bị tiểu tử này diệt môn!
Tần Mục rụt cổ lại, lắc đầu nói:
- Long cô nương không nên phá hư trong sạch của ta, ta có thực lực hủy diệt Ngự Long môn các ngươi hay sao? Ngự Long môn là thánh địa lớn như thế, cao thủ nhiều vô số kể. Từng người đều có thần thông quảng đại, anh tuấn phi phàm, hơn nữa đều là hảo thu nuôi rồng, ta có thực lực diệt bọn họ sao?
Hoạn Long Quân dò xét hắn, đây là thiếu niên thành thật chất phác, nói chuyện còn đáng tin hơn Long Kiều Nam nhiều, nói:
- Hài tử nhỏ yếu thành thật này có thể diệt môn phái do ta sáng tạo? Là các ngươi quá yếu sao?
Long Kiều Nam nghiến răng nghiến lợi, nói: