Đồ tể nói:
- Người mù chết tiệt, ngươi tự chủ trương, đã hỏi chủ ý của Mục nhi chưa?
- Ta không cần hỏi! Hài tử ta nuôi lớn, ta có thể tự chủ trương!
Người mù dứt lời, hắn kéo tay Tần Mục rời khỏi cung điện, một đám Giao Long vội vàng chạy theo Tần Mục ra ngoài. Trưởng thôn cau mày, nói:
- Lão Đồ không cần đuổi. Bản thân người mù sẽ nghĩ thông.
Đồ tể lắc đầu nói:
- Lão gia hỏa này tính khí táo bạo hơn ta, hắn sẽ nổi giận.
Trong điện, Thanh U sơn nhân bùi ngùi mãi thôi, nhìn ba người Vương Mộc Nhiên nói:
- Nhân Hoàng mời chúng ta xuống núi, muốn ta tính toán tu bổ mô hình không gian thuật số thần kiều. Bây giờ mô hình không gian thuật số đã xây xong, chúng ta không cần thiết lưu lại nơi thị phi như Duyên Khang quốc. Các ngươi theo ta quay về Tiểu Ngọc Kinh chứ?
Long Du và Mộ Thanh Đại do dự, Long Du muốn về Tiểu Ngọc Kinh, nhưng hắn ít chủ ý, ánh mắt nhìn sang Vương Mộc Nhiên. Ba sư huynh đệ Tiểu Ngọc Kinh bọn họ, Vương Mộc Nhiên có nhiều chủ ý nhất. Mộ Thanh Đại có tâm chơi đùa quá nặng, từ Tiểu Ngọc Kinh hạ giới mấy tháng qua đã gặp nhiều thứ đặc sắc, nàng rất muốn lưu lại.
Vương Mộc Nhiên trầm lặng một lát, nói:
- Đệ tử vừa mới gặp được Duyên Khang quốc sư.
Thanh U sơn nhân cau mày, Vương Mộc Nhiên tiếp tục nói:
- Hắn không nhận ra ta.
Thanh U sơn nhân thở dài, nói:
- Hắn là quốc sư, đương nhiên sẽ không nhớ ngươi.
Vương Mộc Nhiên nói:
- Duyên Khang quốc sư nắm giữ cải cách chính trị, cải cách thiên hạ, sáng tạo ra bố cục mới. Đạo pháp thần thông của hắn biến chuyển từng ngày, tiến bộ thần tốc. Ta lưu lại bên trong Tiểu Ngọc Kinh chuyên cần khổ luyện, cho dù chăm chỉ hơn hắn gấp trăm lần, chỉ sợ đời này không thể vượt qua. Huống chi, hắn c*̃ng cực kỳ chăm chỉ.
- Ngươi muốn lưu lại?
Thanh U sơn nhân hỏi.
Vương Mộc Nhiên khom người nói:
- Đệ tử muốn tiến vào trong thời kì hắn cải cách chính trị, trong cải cách chính trị này lộ ra rất nhiều đầu mối. Kiếm tam thức của Duyên Khang quốc sư, Lục Hợp nguyên thần của Tần Nhân Hoàng, còn có Xạ Nhật Thần pháo, thiên tượng thần thông, nói rõ đạo pháp thần thông đã biến hóa. Ta lưu lại Tiểu Ngọc Kinh, bỏ lỡ thời đại này, Duyên Khang quốc sư vĩnh viễn không nhớ ta. Lúc ta muốn tìm hắn báo thù, sau khi hắn dùng một kiếm giết ta cũng không nhớ ta là ai.
Thanh U sơn nhân thở dài, nói:
- Như vậy ngươi ở lại đây đi. Thanh Đại, Long Du, các ngươi thì sao?
Mộ Thanh Đại cười nói:
- Ta c*̃ng lưu lại, tránh tiểu sư đệ không ai chăm sóc.
Long Du do dự, nói:
- Sư đệ sư muội đều lưu lại, ta làm đại sư huynh phải chăm sóc bọn họ.
Thanh U sơn nhân đau đầu, nói:
- Tốt lắm. U Hà sư huynh, chúng ta quay về Tiểu Ngọc Kinh.
Ba lão tiên nhân Tiểu Ngọc Kinh đứng dậy, cũng thi lễ cáo từ trưởng thôn, người câm và đồ tể.
Ba người bay lên không trung, Thanh U sơn nhân nói với U Hà cùng Du Vân:
- Ta không yên lòng ba đệ tử này, các ngươi về Tiểu Ngọc Kinh trước, ta ngầm theo dõi bọn họ.
U Hà vội vàng nói:
- Hoàng đế bắn giết thần linh của Thượng Thương, dẫn tới hậu quả khó lường, chỉ sợ ngươi lưu lại sẽ dính líu vào. Nơi thị phi, không nên ở lâu.
Thanh U sơn nhân cười nói:
- Các ngươi yên tâm, ta sẽ để ý. Ta đã sớm không có tâm hồng trần, sẽ không bị thế giới phồn hoa ngăn cản.
Dứt lời, hắn tiềm tung mà đi.
Tần Mục ngồi trên lưng Long Kỳ Lân, không nhanh không chậm đi theo người mù. Tần Mục bảo người mù đi lên, người mù không lên, chống gậy tự mình đi về Đại Khư.
Qua thật lâu, đột nhiên người mù dừng bước.
Tần Mục bảo Long Kỳ Lân dừng lại, rất nhiều Giao Long bên người cũng dừng lại.
Sau một lát, người mù buồn vô cớ thở dài, nói:
- Mục nhi, lão Đồ phu bảo ta hỏi ý kiến của ngươi, ta vẫn không hỏi ngươi. Hiện tại ta hỏi ngươi, ngươi mong muốn lưu lại hay quay về Đại Khư?
Tần Mục cười nói:
- Mù gia gia bảo ta trở về, như vậy ta sẽ trở về. Ta nói ta muốn lưu lại, Mù gia gia cho phép sao?
- Không cho phép!
Tần Mục chuyển hướng đề tài, nói:
- Trưởng thôn không hỏi Đồ gia gia chuyện nhật nguyệt tinh thần là giả sao?
- Tự mình đi hỏi mổ heo!
Tần Mục không nói thêm gì nữa. Hai người tiếp tục lên đường, sắc trời dần dần tối lại. Tần Mục nhóm lửa nấu cơm, hai người ăn cơm tối, người mù cầm gậy trúc vẽ vòng tròn quanh Tần Mục, nói:
- Ngươi chờ ở nơi này, không nên ra khỏi vòng tròn. Dù sao ngươi chạy không thoát! Ta đi đoạt nàng dâu cho ngươi, trở lại trong thôn sẽ bái đường thành thân sinh thằng nhóc con.
Tần Mục giật nảy mình, người mù mang theo gậy trúc tung người nhảy vào không trung, biến mất không thấy gì nữa.
- Đoạt nàng ở đâu? Sinh thằng nhóc con?
Đầu óc Tần Mục như nổ tung, hắn vội vàng đi ra ngoài vòng, đột nhiên nghe một tiếng “ông” vang lên. Người mù vẽ vòng tròn sinh ra hào quang, cũng ngăn cản hắn ra ngoài.
- Cấm chế của Mù gia gia rất lợi hại, nhưng Què gia gia truyền Thâu Thiên Thần Thoái cho ta, không sợ bất kỳ cấm chế gì.
Chân Tần Mục phát lực, hắn vừa thôi thúc Thâu Thiên Thần Thoái cũng bị bắn ngược trở về. Vòng tròn của người mù rất ảo diệu, vòng tròn lớn nhỏ vừa vặn ngăn cản Thâu Thiên Thần Thoái phát huy tốc độ. Thâu Thiên Thần Thoái của người què cần dùng tốc độ cực hạn phá tan trói buộc không gian, như vậy mới có thể bỏ qua cấm chế.
- Mù gia gia truyền cho ta Cửu Trọng Thiên Khai Nhãn pháp, không phải dùng để phá cấm hay sao? Mở mắt!
Trong đồng tử Tần Mục xuất hiện từng trận văn xoay tròn, hắn mở Bích Tiêu Thiên nhãn, ngưng mắt nhìn và cảm thấy chán nản.
Hắn xem không hiểu.
Với tư cách là người khai sáng Cửu Trọng Thiên Khai Nhãn pháp, người mù được xưng là Thần nhãn Thần Thương. Thần nhãn cường đại là vì cấm chế, trận pháp cao sâu khó lường.
Tần Mục có vận dụng Cửu Trọng Thiên nhãn tới cực hạn cũng không thể phá giải.
- Chỗ ta còn có hai tròng mắt, Thái Dương Ngọc nhãn và Thái Âm Ngọc nhãn, nói không chừng có thể phá tan cấm chế của Mù gia gia! Nhưng mà...
Hắn lộ ra vẻ làm khó, người mù vẽ vòng tròn quá nhỏ, hắn không thể bỏ tròng mắt ra ngoài.
Tần Mục nhìn Long Kỳ Lân và mười mấy con Giao Long, vội vàng cầm lấy Đế điệp, thôi thúc Ngự Long quyết. Hắn thổi sáo vàng, từng con Giao Long gào thét và tấn công vòng tròn.