1.
"Tiểu thư, mau tỉnh dậy, tiểu Hầu gia nhà họ Tống đến rồi!"
Ta ngẩn người giây lát, bị Tiểu Thúy lay tỉnh.
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của nàng, ta bỗng ngơ ngác như người trong mộng, mãi mới hoàn hồn.
Còn chưa kịp mở lời, từ lầu dưới đã vọng lên tiếng tranh cãi.
Ta giơ tay véo mạnh một cái vào cánh tay mình, cơn đau buốt nhói truyền đến khiến lòng ta như được kéo về thực tại.
Dưới lầu, thế tử nhà Vĩnh Ninh Hầu – Tống Minh Dương – cùng biểu muội Từ Như Ý đang đứng trong đại sảnh, vẻ mặt ngạo mạn, đang cao giọng trách cứ chưởng quầy nhà ta.
"Chiếc trâm này Như Ý thích, thì cứ đưa cho Như Ý, ngươi là kẻ hầu mà dám lên tiếng à?"
Chưởng quầy không dám phản bác, bởi Tống Minh Dương vừa định thân với ta, là rể tương lai của nhà này, chỉ biết nhẫn nhịn giải thích:
"Chiếc trâm này không bán, là do Đông gia tìm về để tặng tiểu thư thêm vào hồi môn. Tiểu nhân không dám tự ý quyết định, mong công tử đừng làm khó."
Từ Như Ý lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng thanh thoát:
"Biểu ca, nếu đã vậy, thôi ta không lấy nữa. Như Ý nào dám nhận đồ mà cô nương nhà họ Cố yêu thích?"
Ánh mắt nàng ngước lên đầy vẻ dịu dàng, trong đôi mắt dường như ngấn lệ, giọng điệu mềm mỏng khiến người nghe cũng phải xót xa.
Tống Minh Dương vừa nhìn đã không đành lòng, quay sang lạnh lùng nói với chưởng quầy:
"Cố Thời Nguyệt chỉ là một nữ nhi nhà thương nhân, nào xứng với trâm ngọc của danh gia Lý thị?
Gói lại cho Như Ý là được, nếu có chuyện, bảo nàng đích thân đến tìm ta, Tống Minh Dương! Hầu phủ chúng ta không phải chốn nhỏ bé, một nữ nhi nhà thương nhân gả vào đã là trèo cao, chẳng lẽ còn muốn mang theo mùi đồng phèn bẩn thỉu ấy vào phủ?"
Tiểu Thúy đứng phía sau ta, tức đến đỏ bừng mặt, thì thầm:
"Tiểu Hầu gia sao lại vô lý như vậy!"
Ta thì không cảm thấy tức giận, chỉ thấy toàn thân lạnh buốt, tim như đóng băng.
Bởi vì, vừa nãy ta đã mơ một giấc mộng.
Trong mộng, Tống Minh Dương cũng từng nói ra những lời này.
Không chỉ vậy, trong mộng, ta đã nhẫn nhịn đưa chiếc trâm ngọc cho Từ Như Ý.
Không lâu sau, ta vẫn gả cho Tống Minh Dương như ý nguyện.
Nhưng trong Hầu phủ, ta luôn bị khinh thường vì xuất thân thương nhân. Họ tiêu xài không tiếc số hồi môn mà ta mang đến, nhưng ngoài mặt lại ghét bỏ ta "một thân mùi đồng phèn."
Sau khi phụ thân qua đời, Hầu phủ cướp đoạt toàn bộ gia sản của ta. Tống Minh Dương còn nạp Từ Như Ý làm bình thê, đến khi ta lâm bồn thì thừa cơ hạ sát.
Giấc mộng ấy đã khiến ta sợ hãi đến rùng mình, nay tỉnh lại, lại chứng kiến cảnh tượng giống hệt trong mộng.
Lẽ nào, giấc mộng ấy chính là điềm báo?
2.
Cha ta là phú hộ giàu nhất Đại Chu.
Dưới gối chỉ có mình ta là nữ nhi, người hết mực yêu thương, lo lắng, sợ rằng sau khi trăm tuổi, ta sẽ không ai nương tựa. Vì thế, người dùng vạn quan gia tài để đổi lấy một mối hôn sự tốt cho ta.
Hầu phủ Vĩnh Ninh, danh môn thế gia, uy nghiêm quyền quý.
Xét về thân phận, một nữ nhi thương nhân như ta vốn dĩ không thể với tới. Nhưng Hầu phủ bên ngoài vẻ vang, bên trong đã sớm trống rỗng. Tống Minh Dương không giỏi việc binh, chẳng thể kế thừa chức vị của lão Hầu gia. Để duy trì chi phí cho hàng trăm miệng ăn trong phủ, họ buộc phải đi bước đường cùng, kết thân với nhà ta.
Tài sản nhà ta nghiễm nhiên trở thành cứu cánh của Hầu phủ, giải tỏa tình thế cấp bách.
Còn ta, gả vào một gia đình quyền thế, từ đó về sau an tâm nương tựa.
Cha ta thật lòng vì ta mà lo liệu, nhưng người không ngờ rằng, Hầu phủ lại là kẻ vong ân bội nghĩa. Dù tiêu xài tiền của nhà ta, họ vẫn xem ta là nỗi nhục.
Sau khi cha ta qua đời, ta bị chèn ép đến chết, mang theo tiếng xấu trèo cao, tham lam, thị phi.
Đè nén cơn giận trong lòng, ta từ lầu trên cao giọng đáp:
"Chiếc trâm này là tác phẩm truyền thế của Lý đại gia, cha ta đã bỏ ra bao nhiêu bạc để tìm được, chưởng quầy có biết không?"
Nghe tiếng ta, chưởng quầy lập tức cung kính trả lời:
"Tám trăm lượng bạc."
Ta bước xuống cầu thang, đi vài bước đến giật lấy chiếc trâm đang nằm trong tay Tống Minh Dương.
"Không chỉ tám trăm lượng, cha ta còn tốn không ít bạc để mua tin tức nữa."
Vừa nghe ta mở miệng nhắc tới bạc, Tống Minh Dương không khỏi nhíu mày, vẻ mặt khinh thường:
"Thật là phàm phu tục tử."
Ta cười lạnh, không buồn để ý đến hắn, chậm rãi nói:
"Tiểu Hầu gia có vẻ thích chiếc trâm này? Nếu đã yêu thích, dân nữ tất nhiên không tiếc mà nhường lại.
"Chỉ là, dân nữ làm ăn buôn bán, chẳng dám để khách phải chịu thiệt.
"Tám trăm tám mươi tám lượng, chiều nay dân nữ sẽ cho người mang đến Hầu phủ."
Tống Minh Dương sửng sốt, mặt đỏ bừng bừng, không kiềm được mà tức giận quát:
"Cố Thời Nguyệt, ngươi có ý gì? Chẳng lẽ bắt ta trả tiền?"