01
Dạo gần đây, người chồng tôi luôn bốc ra một thứ mùi khó tả.
Nó vừa như mùi nhà vệ sinh công cộng ở vùng quê, lại xen lẫn vị tanh nồng của cá ươn.
Mỗi lần anh tiến lại gần, mùi hôi đó càng nồng nặc đến mức khiến tôi muốn nôn.
“Vợ ơi, tối nay được không?”
Anh vòng tay ôm tôi từ phía sau, hơi thở ấm nóng phả vào sau gáy.
Nhưng thứ len vào mũi tôi trước tiên, lại là mùi hôi quen thuộc ấy.
Tôi lập tức thấy buồn nôn, đẩy mạnh anh ra.
“Chu Văn Bân, anh hôi ch//ết đi được!”
Gương mặt đang tràn đầy dục vọng của anh đông cứng lại, thay vào đó là sự bực dọc.
“Trần Tư Tư, em bị gì vậy? Mình đi khám bao nhiêu lần rồi? Bác sĩ đều nói anh không sao cả! Em còn muốn thế nào nữa?”
Tôi đảo mắt.
Đúng là kết quả khám không phát hiện bất thường, đến cả viêm nhiễm nhẹ cũng không có.
Nhưng tôi cực kỳ nhạy mùi, và tôi thực sự không chịu nổi mùi này.
Nó như mùi bốc ra từ hố phân vậy.
02
Chu Văn Bân mặt mày u ám bước vào phòng tắm.
Tiếng nước xối ào ào vang lên.
Tôi thở dài, lòng rối bời.
Hôm nay là sinh nhật anh ta, vậy mà tôi vẫn không thể chịu nổi việc thân mật với chồng.
Chừng nào mùi đó còn tồn tại, thì đời sống vợ chồng của chúng tôi vẫn cứ bế tắc như thế.
Tôi bực bội day trán, chợt nhìn thấy chiếc đồng hồ thông minh trên táp đầu giường.
Đó là món quà tôi vừa tặng anh hôm nay.
Chu Văn Bân là giáo sư ngành kỹ thuật của một trường đại học top đầu.
Công việc bận tối mắt, đến tuổi trung niên rồi lại càng nên quan tâm sức khỏe.
Nên tôi chọn mua chiếc đồng hồ thông minh có thể đo nhịp tim để tặng anh.
Tôi cầm đồng hồ lên, nghịch cho đỡ chán.
Đang mày mò xem còn chức năng gì khác, thì màn hình đột ngột rung lên, hiện ra hai tin nhắn WeChat:
【Thầy ơi, lần sau đừng làm trong văn phòng nữa được không?】
【Bây giờ vẫn còn đau lắm.】
Tay tôi khựng lại giữa không trung.
Thầy ơi?
Văn phòng?
Còn đau?
Mấy chữ ấy lần lượt dội vào đầu tôi.
Và rồi tôi chợt hiểu.
À… thì ra là mùi đàn ông phản bội.
03
Nghĩ lại, sự khác lạ của Chu Văn Bân bắt đầu cách đây hai tháng.
Anh ta vốn là một giáo sư suốt ngày chỉ biết giảng dạy và nghiên cứu.
Trước đây ngay cả cổ áo lệch cũng không buồn chỉnh.
Vậy mà hai tháng nay, bỗng nhiên chú ý đến ngoại hình, bắt đầu tìm hiểu về dưỡng da, chống lão hóa.
Mỗi tối đều đứng trước gương vỗ nước hoa hồng, trông chẳng khác gì một anh chàng đồng tính.
Điện thoại trước kia vứt lung tung, giờ quý như sinh mạng.
Vào nhà tắm thì mang theo, đi ngủ để dưới gối, đi vệ sinh cũng cầm chặt trong tay.
Mỗi khi xem màn hình, cơ thể anh ta vô thức nghiêng về một phía như đang đề phòng.
Có lần tôi đem trái cây đến cho anh, chỉ mới lại gần một chút, anh ta đã giật mình khóa màn hình như bị ai bắt quả tang.
Tôi hỏi thì anh ta viện lý do:
“Sinh viên có thể nhắn tin bất cứ lúc nào, anh sợ bỏ lỡ sẽ ảnh hưởng tiến độ nghiên cứu.”
Ha! Bao năm dạy học, chưa từng thấy anh ta tận tụy đến vậy.
04
Tin nhắn mới lại hiện lên trên màn hình đồng hồ:
【Yên tâm đi, văn phòng đó sẽ không ai đến đâu.】
【Anh sẽ mua thêm vài tấm đệm lót ghế, sẽ không đau nữa.】
【Nhớ bôi thuốc, giảm sưng càng sớm càng tốt.】
Lần này thì rõ ràng không thể chối cãi được nữa rồi.
Tôi cầm ly nước bên cạnh, uống một ngụm lớn.
Dòng nước lạnh trôi xuống cổ họng, mới tạm xua đi vị tanh ngọt nghẹn nơi cuống họng.
Nhưng trái tim tôi vẫn bị bóp nghẹt, đau âm ỉ từng nhịp.
Tôi và Chu Văn Bân là cặp đôi lý tưởng từng nắm tay nhau bước ra từ giảng đường đại học.
Hai mươi lăm năm đồng cam cộng khổ.
Chúng tôi cùng nhau vượt qua quãng thời gian nghèo khó khi học tiến sĩ, cùng trả hết khoản vay mua nhà, cùng được phong học hàm giáo sư.