07
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Chiếc đồng hồ vẫn im lìm.
Chu Văn Bân và “Tiểu C” dường như hôm nay đều đang chăm chỉ làm việc.
Mãi đến 12 giờ 30 – giờ nghỉ trưa – đồng hồ cuối cùng cũng rung lên.
Là “Tiểu C không sợ khó khăn” nhắn tới:
【Thầy ơi, thầy có ở văn phòng không?】
Tim tôi như lỡ một nhịp.
Cuối cùng cũng tới rồi.
Chu Văn Bân trả lời ngay:
【Có, vừa họp xong. Em lên đi.】
Ván săn chính thức bắt đầu!
Tôi bước tới cửa sổ, ánh mắt dõi sát vào con đường phía dưới.
Vài phút sau, đồng hồ lại rung:
【Thầy ơi, em mua bánh bao chiên thầy thích nè~】
【Hôm qua em có bôi thuốc thầy đưa rồi, mát mát dễ chịu lắm, cảm ơn thầy~ [cute]】
Cơn buồn nôn lại ập đến.
Trên chiếc ghế tôi tặng, họ quấn lấy nhau như điên, rồi sau đó anh ta còn ân cần dặn tình nhân đi mua thuốc.
Chu Văn Bân, anh đúng là giáo viên mẫu mực đấy!
Đúng lúc này, một bóng người mảnh mai xuất hiện trong tầm mắt tôi.
Là Trần Duyệt.
Cô ta ôm một cặp tài liệu, tay kia xách hộp đồ ăn, có lẽ vừa đi từ căn-tin về, đang tiến về phía tòa nhà thí nghiệm.
Một lúc sau, Chu Văn Bân lại nhắn:
【Lên nhanh đi, để thầy xem còn sưng không.】
【Vâng ạ, em đang ở ngoài cửa rồi.】
Tôi không lập tức hành động.
Mà bắt đầu âm thầm bấm giờ.
5 phút… 10 phút…
Chờ họ khóa cửa.
Chờ họ bắt đầu lả lơi…
Chờ họ…
Thời cơ chín muồi rồi.
Bắt gian, sao có thể thiếu người xem cho xôm?
08
Tôi chạy thẳng tới văn phòng viện trưởng.
Ông Lý – viện trưởng – là bạn lâu năm của hai vợ chồng tôi, quan hệ thân thiết.
Tôi gần như lao vào, mặt mũi hoảng hốt:
“Viện trưởng Lý! Văn Bân xảy ra chuyện rồi!”
“Vừa rồi anh ấy nhắn cho em, nói đau thắt ngực, khó thở. Em gọi điện mãi không được, cửa phòng thì khóa!”
Tôi vừa nói vừa giả bộ lo lắng đến mức phát run.
“Cái gì?!”
Viện trưởng Lý lập tức căng thẳng, gần như bật khỏi ghế.
“Đừng hoảng, tôi đi ngay. Tôi gọi phòng y tế mang thiết bị lên luôn!”
Không hề nghi ngờ, ông vừa lôi điện thoại vừa tất tả cùng tôi chạy ra ngoài.
Ngay lúc đó, chúng tôi gặp mấy thầy cô khác trên hành lang.
“Hai người đi đâu mà vội thế?”
“Giáo sư Chu có thể bị bệnh đột ngột, liên lạc không được, chúng tôi phải lên ngay!” – Viện trưởng giải thích ngắn gọn rồi tiếp tục chạy.
Mọi người nghe liên quan đến tính mạng đồng nghiệp, không chần chừ lập tức nhập hội:
“Bọn tôi đi cùng! Càng đông càng giúp được nhiều!”
Vậy là tôi dẫn theo bốn người, chạy một mạch lên tầng 7, đến trước cửa văn phòng số 703.
09
Chúng tôi nhanh chóng có mặt trước cửa phòng.
Cửa khóa chặt.
Tôi là người đầu tiên nhào đến, áp tai nghe kỹ.
Bên trong văng vẳng có vài tiếng rên rỉ đứt quãng…
Cùng với tiếng ghế gỗ kẽo kẹt lắc lư.
Trúng rồi!
Tôi kích động đến mức tim đập dồn dập.
Tôi bắt đầu đập cửa, giọng nghẹn ngào đầy hoảng hốt:
“Văn Bân! Văn Bân! Mở cửa ra!”
Bên trong lập tức im bặt.
Chỉ còn lại những tiếng lục đục hỗn loạn như đang vội vàng mặc quần áo.
Các giáo viên đi cùng không nghe thấy tiếng động vì đến trễ hơn và đang tập trung nhìn tôi.
Một người lo lắng nói:
“Không có tiếng? Có khi nào anh ấy đã ngất?”
Viện trưởng Lý quyết đoán:
“Không thể chần chừ! Nếu là nhồi máu cơ tim hay đột quỵ, chậm một phút cũng có thể mất mạng!”
Mọi người đều căng thẳng đến mức nghẹn thở.
Hai thầy giáo trẻ không nói lời nào, lập tức đứng ra dùng vai đập mạnh vào cánh cửa gỗ.
“Bùm! Bùm! Bùm!”