1.
Nghe tin Phong Túc rơi xuống nước, ta lập tức nhào xuống hồ, không dám chậm trễ dù chỉ một khắc.
Khi ta kéo hắn lên bờ, các tiểu thư xung quanh đều che mặt bỏ chạy.
Y phục hắn mỏng nhẹ, toàn thân ướt đẫm, ngực áo khẽ mở, cảnh xuân mờ ảo.
Mấy vị phụ nhân lớn tuổi thì lại ngắm không chớp mắt.
Ta… cũng không nỡ rời mắt.
“Khụ khụ khụ, tạ ơn nhị tiểu thư cứu giúp.”
“Phong mỗ vô dĩ báo đáp.”
Hắn ôm quyền cảm tạ, giọng nói trong trẻo lạnh lùng.
Phong Túc sinh ra đã có khuôn mặt tuấn tú, mày khẽ nhíu, đôi mắt đào hoa đầy mị hoặc.
Ta chống cằm, đưa mắt nhìn xuống dưới eo hắn.
“Cho ta xem chân chàng nhé?”
Hắn ngẩn ra, nốt ruồi son nơi đuôi mắt khẽ run, sắc mặt tái nhợt.
Một thoáng sau, hắn đổi lời.
“Tại hạ sẽ hậu tạ trọng lễ.”
“Ta chỉ muốn xem chân!”
Ta gấp đến mức cào cả mông.
Y phục ướt sũng dán chặt lấy chân hắn, mơ hồ lộ ra đường nét cường tráng.
Phong Túc đỏ ửng cả vành tai, môi mím chặt.
“Vậy… xem như tại hạ nợ cô nương một ân tình?”
“Ừm, được đấy.”
Ta gật đầu.
Dì từng nói, nhân tình là thứ đắt nhất trên đời, mà ta thì vốn thích những gì đắt đỏ.
Hắn lau giọt nước trên trán, dường như còn thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt ta vẫn dừng lại nơi đôi chân ấy.
“Vậy cho ta xem chân chàng nha?”
Hắn trừng to mắt, khó tin.
“Ngươi ngươi ngươi…”
Một lúc sau, mới nghiến răng nghiến lợi phun ra hai chữ:
“Không được!”
Ta cúi đầu, tỏ vẻ ấm ức.
“Không cho thì thôi… không xem chân nữa.”
“Hi hi… vậy cho ta xem eo đi?”
Bịch!
Phong Túc vui đến mức ngất xỉu.
Ta thì hớn hở chạy một mạch mười dặm.
Dì từng bảo, nam nhân nguyện vì nữ nhân mà ngã gục, tức là hắn thích nàng.
Ngã gục cũng tính là ngã.
Vậy nên… Phong Túc thích ta rồi!
2.
Ta hí hửng chạy về nhà, báo tin vui với phụ thân.
“Cha ơi! Con sắp có phu quân rồi!”
Ông phụt cả ngụm trà, hẳn là mừng quá nên không kìm được.
“Phu quân gì cơ? Từ đâu mà ra?”
“Con vớt từ dưới nước lên đó, to con lắm, lại tuấn tú vô cùng!”
Nghe xong, phụ thân nheo mắt cười:
“Miên Miên đừng chọc cha.”
Cha không tin.
Ta sốt ruột xoay quanh tại chỗ.
“Phong Túc! Phu quân con tên là Phong Túc!”
Nghe xong câu chuyện anh hùng cứu mỹ nam của ta, cha đột ngột bật dậy, chén trà rơi xuống đất.
Mỡ bụng bên hông run bần bật.
“Xong rồi xong rồi!”
“Ôn Miên Miên, con đúng là con gái ngoan của cha!”
Ta cười toe toét:
“Cha, đừng khen con quá.”
Ông rút từ sau lưng ra cây chổi lông gà, nghiêm mặt nói:
“Ai khen con? Nhóc con, cha đánh chết con bây giờ!”
Ta vừa la hét vừa chạy, cha đuổi theo sau cũng la hét.
Từ xa trông thấy đại tỷ đang đến, ta vội nhào vào lòng nàng.
“Đại tỷ cứu muội!”
Tỷ tỷ che chắn cho ta, vừa năn nỉ vừa dỗ dành:
“Cha ơi, Miên Miên còn nhỏ, nó vẫn là hài tử mà.”
“Hơn nữa, cứu người là việc tốt, ngó chân một chút thì sao? Thủ phụ Phong chẳng phải quá hẹp hòi rồi sao…”
Phụ thân giận dữ gầm lên:
“Được lắm, các ngươi cứ chiều nó đi!”
Không lâu sau, ta bị phạt quỳ từ đường.
Suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không hiểu nổi.
Ta thông minh lanh lợi như thế, còn biết tự mình tìm phu quân, sao cha lại đánh ta?
Miên Miên ấm ức, Miên Miên muốn khóc.
Còn khó chịu hơn cả bị người ta gọi là ngốc.
Từ nhỏ tới lớn, người ngoài luôn bảo ta khờ khạo.
Kỳ thực ta chẳng ngốc chút nào.
Ta biết chọn phu quân phải chọn người có tướng mạo.
Bởi dì từng nói, phu quân có bờ vai rộng, ngực nở, eo thon chân dài là vật quý hiếm, phải ra tay trước mới chiếm được.
Ta từng hỏi dì, phải ra tay thế nào, làm sao mới gọi là mạnh?
Dì xoa đầu ta, cười tươi:
“Miên Miên lớn rồi sẽ hiểu. Đừng lo, dì sẽ giúp con.”
Sau này, ta lớn rồi, còn dì thì chỉ còn lại tấm bài vị nho nhỏ.
Trước lúc nhắm mắt, tiếng dì đứt quãng vang lên:
“Nhất định phải tìm… người tuấn tú… eo thon chân dài… biết thương người… Miên Miên của dì… phải sống bình an cả đời…”
Ta vừa khóc vừa gật đầu:
“Miên Miên sẽ ghi nhớ!”
Sau khi cập kê, ta ngày đêm mong ngóng vị phu quân có eo thon chân dài, biết chơi đùa cùng ta, mua đồ ngon cho ta ăn, còn biết dỗ ta ngủ.
Không ngờ, vận may của Ôn Miên Miên ta lại tốt đến thế, chỉ một buổi yến tiệc, đã gặp được Phong Túc.
Hắn như yêu tinh trong thoại bản, khiến ta thần hồn điên đảo.
Dù quỳ trong từ đường không yên giấc, ta lại mộng thấy hắn nắm tay ta, dẫn ta sờ soạng khắp nơi.
Một thân hồng y, ánh mắt lưu ly.
“Miên Miên, eo ta có thon không? Chân ta có dài không?”
Ta cười tươi rói:
“Thon lắm, dài lắm!”
3.
Ngày hôm sau, cha áp ta đến phủ Phong để tạ lỗi.
“Thủ phụ đại nhân, là hạ quan dạy con không nghiêm.”
“Tiểu nữ nhà ta có chút ngốc nghếch, mong đại nhân rộng lượng, đừng chấp nhặt với nó.”
Nghĩ đến giấc mộng đêm qua, lòng ta ngứa ngáy, len lén ngẩng đầu liếc nhìn người.
Phong Túc ngồi ngay ngắn, sắc mặt lạnh tanh.
Phu quân lạnh lùng quá đi mất.
Hắn thản nhiên mở lời:
“Ôn đại nhân có biết, bên ngoài đồn đãi về ta và Nhị tiểu thư nhà ông ra sao rồi chăng?”
Cha ta vội lấy khăn lau mồ hôi.
“Chỉ là lời đồn vô căn cứ, mong đại nhân chớ để tâm.”