5.
Lông mày đang nhíu chặt của Phong Túc dần giãn ra, cằm lấm tấm râu xanh.
Khóe môi hắn thấp thoáng một nụ cười nhạt.
“Ngươi… lại cứu ta lần nữa rồi…”
Cha ta đã khóc đến rối bời, nước mắt giàn giụa.
Đại tỷ ôm chặt lấy ta, nức nở không thành tiếng.
“Miên Miên, về sau không được mạo hiểm như thế nữa.”
Nói rồi, nàng trừng mắt nhìn Phong Túc:
“Muội muội nhà ta tuy ngốc nghếch, nhưng không phải ai cũng có thể ức hiếp!”
“Nó không hiểu chuyện lòng vòng, chỉ biết ai tốt với mình thì sẽ toàn tâm đối tốt lại. Nếu lòng ngươi đã vương vấn An Ninh quận chúa, thì nên thỉnh cầu Hoàng thượng hủy bỏ hôn sự này.”
“Nhà họ Ôn chúng ta không phải loại đem nữ nhi ra đổi lấy vinh hoa phú quý!”
Ta níu chặt tay áo đại tỷ, hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Phong Túc không nói một lời, cả người trông vô cùng tiều tụy.
Ta nở một nụ cười với hắn, vậy mà mắt hắn lại hoe đỏ.
“Không phải vậy… Ta không hề muốn từ hôn.”
“Miên Miên, đừng… đừng bỏ rơi ta…”
Trước đây ta rất sợ đau. Nhưng giờ ta phát hiện, đau cũng có cái tốt của nó.
Cha ta lấy bạc không tiếc tay.
Đại tỷ mỗi ngày đều nghĩ đủ cách nấu món ngon cho ta, còn mang cả những cuốn thoại bản quý nhất ra cho ta xem.
Còn Phong Túc, suốt ngày cho người đưa đồ đến phủ.
Nhân sâm, linh chi, vàng bạc châu báu… đếm không xuể.
Chờ đến khi ta khá hơn, hắn liền ngỏ ý mời ta ra ngoài chơi.
Cha và đại tỷ không cho.
Thế là hắn đứng ngoài phủ, đầu trần giữa nắng gắt, kiên nhẫn chờ suốt ba canh giờ.
Ta trèo tường ló mặt ra, hắn gắng gượng nở một nụ cười.
Trong tay là miếng đào hoa cao đã tan chảy méo mó.
“Xin lỗi, không ăn được nữa rồi. Ngày mai ta lại xếp hàng mua cho nàng cái mới.”
Bên dưới, đại tỷ đang dìu ta, nhỏ giọng chửi rủa:
“Cái đồ chó nam nhân, thay lòng đổi dạ cũng nhanh thật đấy!”
Kinh thành lại dấy lên lời đồn mới.
Nói rằng Thủ phụ Phong si tình với tiểu ngốc nhà họ Ôn, ngày nào cũng đứng trước phủ trông ngóng đợi nàng.
Hoàng đế nghe được, lập tức gây áp lực cho cha ta:
“Ái khanh à, chuyện nam nữ tình cảm vốn dĩ là thường tình. Chỉ là chút hiểu lầm thôi, hai đứa vốn đã đính hôn, sao lại không cho gặp mặt?”
Phong Túc dẫn ta ra ngoài thành ngắm hoa đào.
Hắn đút ta ăn đào hoa cao, đút một miếng, ta ăn một miếng.
Không còn chút nào dáng vẻ lạnh lùng ngày trước.
Ta tò mò hỏi:
“Phong Túc, sao giờ ngươi lại đối xử với ta tốt như vậy?”
Tay hắn khựng lại, rồi mỉm cười dịu dàng:
“Miên Miên, để ta kể nàng nghe một câu chuyện.”
Chuyện của hắn, thật ra cũng chẳng khác mấy với chuyện mà đại tỷ từng kể.
Năm xưa, An Ninh quận chúa đã cứu tiểu Phong Túc, cũng là từ dưới nước kéo lên.
Ánh mắt hắn mang theo ý cười, đôi đồng tử luôn bình thản nay lại nhuốm đầy dịu dàng:
“Ân tình của nàng ấy, ngày ta bị ám sát, ta đã báo đáp rồi.”
“Miên Miên, từ nay về sau… ta sẽ không bao giờ bỏ rơi nàng nữa.”
6.
Đại tỷ hỏi ta có thích Phong Túc không, nếu không thích, Ôn gia có thể chủ động đến từ hôn.
“Miên Miên, tuy nói Phong Túc là vì báo ân, nhưng mà…”
Đại tỷ sốt ruột đến mức dậm chân.
“Nhưng hôm đó hắn lại bỏ muội lại như thế, thật khiến người ta giận không chịu nổi!”
Đại tỷ lải nhải với ta rất nhiều chuyện, còn kể cả hồi nhỏ hai tỷ muội lén trốn ra ngoài chơi, kết quả nàng để ta lạc mất.
“Lúc ấy muội ướt hết cả người, dọa ta sợ muốn chết.”
Nàng nói ta từng bị rơi xuống nước, may mà từ nhỏ đã biết bơi.
Ta vỗ vỗ đầu, không nhớ rõ.
Ta thường quên rất nhiều chuyện.
“Miên Miên, muội thật sự thích hắn sao?”
Đại tỷ đặt cả hai tay lên vai ta, nhẹ nhàng mà dịu dàng.
Ta bỗng có linh cảm, tỷ tỷ hình như không muốn ta lấy Phong Túc.
“Thôi đi thôi đi, muội biết gì là thích chứ. Nhưng may thay, An Ninh quận chúa sẽ không còn là khúc mắc giữa muội và hắn nữa.”
Môi đại tỷ khẽ mở khẽ khép.
Ta bất chợt nhớ đến ngày ở chùa Đại La, lúc ta đút bánh cho Phong Túc ăn, đôi môi hắn cũng đỏ hồng hệt như của đại tỷ.
“Ừm, Miên Miên thích.”
Nghe vậy, đại tỷ mới nhẹ nhõm thở dài.
“Nếu vậy, về sau muội và Phong Túc phải sống thật tốt. Nếu bị ức hiếp, nhất định phải nói, đại tỷ và cha sẽ luôn chống lưng cho muội.”
Đại tỷ nói, An Ninh quận chúa đã được phong làm Hòa thân công chúa, sắp bị đưa sang Nam Man.
Còn nữa… vị thái tử điên kia đã trở lại kinh thành.
Hoàng đế rất để tâm đến hôn sự giữa ta và Phong Túc.
Ngài lệnh cho Khâm Thiên Giám chọn ngày tốt, còn ban cho ta từng rương từng rương sính lễ.
Cha ta nhìn mà chỉ biết thở dài:
“Miên Miên, cha không nỡ gả con đi đâu…”
Ta áp mặt vào thỏi vàng, cười đến rách cả miệng.
“A… Cha ơi, cha nói gì đó? Miên Miên không nghe rõ~”
Ông tức đến mức râu vểnh cả lên:
“Đồ nhóc vô lương tâm!”
Phong Túc lại dẫn ta ra ngoài chơi.
“Phong Túc, Phong Túc, hôm nay mang gì ngon cho ta đấy?”
Ta vốn định gọi hắn là phu quân.
Nhưng hắn lại lắc đầu, còn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc vào má ta.
Thế nhưng nhìn kỹ sẽ thấy, vành tai hắn đã đỏ bừng, ngay cả đầu ngón tay cũng đỏ hồng.
Ta bất chợt muốn trêu hắn:
“Phong Túc, cho ta xem chân một chút được không?”
Hắn đưa cho ta bánh hạnh đào mới, nở nụ cười quyến rũ:
“Miên Miên, đến đêm động phòng, không chỉ được xem chân đâu.”
Ta xoa xoa đôi tay nhỏ, lòng tràn đầy mong chờ.
Nhưng cuối cùng… ta lại không đợi được.
Sau khi ăn bánh, ta ngất xỉu.