01
Khi triều đình đại loạn, tiếng hò hét ché/m giế/t nổi khắp bốn bề, Thẩm Tùy tựa hồ vừa bừng tỉnh khỏi mộng. Hắn lặng lẽ ngó quanh một thoáng, rồi bất chợt buông tay ta.
Đôi mắt phượng của hắn lạnh như sương, toát lên vẻ nghiêm nghị cùng uy áp chẳng hợp tuổi, găm chặt lên mặt ta:
“Ta đã suy nghĩ kỹ rồi, Hứa Thập An. Ta ví như chim ưng giữa trời tự do, còn ngươi chỉ là chim sẻ tầm thường trong chiếc lồng tù túng. Dẫu cố gộp chung thành một đôi, cũng chỉ đồng hành mà chẳng đồng tâm, oán hận chồng chất, một đời khó an.”
“Từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt.”
Nói rồi, hắn tiện tay rút cây trâm uyên ương bạch ngọc cài bên tóc mai của ta, “choang” một tiếng đập nát:
“Ta và ngươi như khối ngọc vỡ khó lành, đoạn tình tại đây. Việc sau đó, ta sẽ tự tâu rõ với Hoàng hậu cô mẫu, ngươi chớ tùy tiện hành động.”
Dứt lời, kèm theo một trận gió lạnh cuốn nơi vạt áo, hắn vội vã sải bước bỏ đi:
“Đi theo ta đến Mai Viên cứu Như Nguyệt. Lần này, chẳng ai cản nổi!”
Tim ta chợt giật thót, ngay khoảnh khắc tiếp theo, ta nắm chặt ống tay áo hắn:
“Đem binh đến đó rầm rộ, khác gì lửa lan khắp Mai Viên, đẩy bao nữ quyến vào cảnh nguy nan. Vạn lần không thể!”
Hắn khinh bỉ liếc ta, chậm rãi gỡ từng ngón tay ta ra:
“Còn muốn giở trò cũ ư? Hứa Thập An, ta đã chế/t một lần, chẳng đời nào để ngươi thao túng nữa.”
“Ngươi sợ ta rước lửa thiêu thân ư? Vậy cứ ngoan ngoãn ở đây chờ chế/t. Để rồi nếm thử nỗi tuyệt vọng, khốn quẫn của Như Nguyệt khi chẳng ai cứu giúp.”
Hắn đẩy mạnh ta ra, phất tay mang theo tất cả thị vệ.
Tiếng áo bào phành phạch, đám cung nhân rối ren như ruồi không đầu, và những lời quẩn quanh bên tai của Thẩm Tùy, tất thảy đều nhắc nhở ta: Ta đã trọng sinh.
02
Đời trước, trong yến Trung thu tại hoàng cung, cũng có một màn tương tự. Chỉ khác là khi ấy, Thẩm Tùy nghe lời ta, lập tức chạy tới Dưỡng Tâm Điện cầu kiến bệ hạ, nhờ công hộ giá nên như ý được ban thánh chỉ tứ hôn.
Hắn vì vừa gặp ta đã động tâm—một cô nương mồ côi nhà tướng trở về từ Mạc Bắc—không ngại chống lại gia tộc, kiên quyết đón ta vào phủ.
Hôm đại hôn, đèn hồng lay bóng, nến vui rơi lệ, cây cân ngọc vừa vén khăn trùm đỏ, ta đã chạm phải đôi mắt Thẩm Tùy khẽ cười dịu dàng:
“Ta thấy chúng sinh đều tựa cỏ cây, riêng nàng lại là thanh sơn. Thập An, kiếp này ta và nàng sống chế/t đồng hành, chẳng hề chia ly.”
Trong màn trướng ấm áp, mười ngón tay giao nhau, hắn nguyện thề một đời chẳng đổi. Từng có lúc đôi ta như tùng la tương tựa, cầm sắt hòa âm.
Nhưng quy củ nơi hầu môn chốn kinh thành nghiêm tựa trời, chỉ vài tháng ngắn ngủi đã ép lưng ta còng xuống.
Ta, một cô nương mồ côi được hoàng ân che chở, chẳng thể nâng đỡ cũng chẳng thể giúp gì cho Thẩm Tùy, nên khắp nơi đều bị khinh rẻ. Lễ nghi, gia giáo, sáng hầu tối thưa… từng điều trói buộc ta vào khuôn phép chật hẹp. Trong khi đó Thẩm Tùy lại phóng túng, dần dà hai ta mỗi lúc một xa.
Đến khi ta có thai, vừa ngửi thấy trên cổ áo hắn thoang thoảng hương “lạnh như trăng”, lập tức cuồng nôn chẳng dứt.
Hắn đột nhiên phản bội, khiến ta đau xót đến đứt gan xẻ ruột, khóc không ra hơi, chẳng màng thể diện.
Hắn không hề giải thích về phấn son vương trên áo và mùi đàn bà còn ẩn trong vòng tay, chỉ cau mày cúi đầu ngắm ta vàng vọt, phù thũng, rồi phơi bày vẻ chán ghét tận cùng:
“Nữ nhân mang thai nhiều vô kể, nào ai nhếch nhác như ngươi. Biên tái hẳn không có quy củ, nên ngươi mới đánh mất cả dáng vẻ lẫn liêm sỉ.”
Chén trà men thanh hoa gõ nhẹ, nhưng như tiếng sét nổ giữa ngực ta, cắn nát máu thịt, làm dạ dày ta quặn thắt. Ta há miệng toan cãi, lại chỉ kịp nôn khan.
Đôi giày ủng giẫm lên lòng tự tôn vỡ vụn của ta, lãnh đạm lướt qua. Trong vị đắng chát nghẹn ngào, vang rõ lời miệt thị vô tình của phu quân ta, cha đứa con trong bụng ta:
“Người khác mảnh mai yểu điệu vẫn cưỡi ngựa giương cung, hăng hái vượt nửa ngọn đồi. Nhìn lại ngươi, xuất thân tướng môn mà vô dụng hết mức!”
Nha hoàn Thanh Chi chẳng nhịn nổi, lên tiếng bênh vực:
“Nếu không phải vì nhà họ Thẩm đè ép, tiểu thư của ta đã tung hoành trên lưng ngựa như đại bàng nơi biên ải!”
“Tiểu thư đang mang cốt nhục nhà họ Thẩm, tất cả là vì công tử, cớ sao ngài còn đối xử nhẫn tâm như vậy? Không sợ báo ứng ư?”
Giữa tiếng lá trúc xào xạc, vang lên điệu cười khinh bỉ của Thẩm Tùy:
“Nàng chịu khổ ư? Có người bị nàng phá hủy dung nhan, một đời chẳng thể thành thân, còn bị thiên hạ dèm pha, chẳng phải đau khổ hơn sao?”
“Biết đâu, đây là báo ứng cho những âm mưu toan tính của nàng ta? Ai mà hay được.”
Chát!
Trong cơn căm phẫn, ta tát mạnh một cái, chấm dứt tình phu thê sau cuối.
Hậu viện thăm thẳm, chỉ giam giữ một mình ta. Còn hắn lại tìm thú vui mới—đua ngựa.
03
Hắn si mê chẳng phải đua ngựa, mà là nữ tử rạng rỡ phóng khoáng trên lưng ngựa ấy.
Nàng tặng hắn chiếc lưới bắt mộng, hắn treo dưới khung cửa sổ thư phòng, ngày ngày ngắm trăng tưởng người.
Mẫu thân của Thẩm Tùy khuyên hắn:
“Đã mến thương người ta thì đón vào phủ, đừng ôm khổ tương tư nữa.”
Hắn thong thả trên ghế trúc, uể oải đáp:
“Bắt vầng trăng nơi chân trời làm thiếp cho cái khúc gỗ đó ư? Chẳng phải đày đọa nàng sao. Đời ta từng sai một bước, rồi bước nào cũng sai, quay đầu đã muộn, cần chi phải ép buộc kẻ khác.”
Thẩm phu nhân lắc đầu:
“Suy cho cùng, chuyện do con người quyết. Cái thai của Hứa Thập An khó lòng giữ, sinh nở xưa nay đi qua quỷ môn quan, ai dám chắc êm xuôi?”
Rắc!
Ghế trúc dưới người Thẩm Tùy bỗng khựng lại, hắn mở to mắt phượng, gắt gao nhìn mẫu thân:
“Thật thế ư?”
Ta nuốt một ngụm gió lạnh, rét buốt đến tận xương. Giế/t người chỉ cần một nhát, hà tất phải sắp đặt thâm hiểm đến vậy.
Đêm ấy, hiếm hoi ta hạ mình, đích thân làm một bàn rượu thịt hắn ưa thích, mời hắn bàn chuyện cưới Giang tiểu thư làm bình thê.
Hắn mừng rơn, khen ta biết thuận theo đại cục. Mặc cho cay đắng cuộn dâng, ta vẫn ôn tồn đáp:
“Phu thê vốn là một thể, đáng lẽ đồng tâm hiệp lực, sống chế/t cùng nhau. Tâm nguyện của chàng, ta tuyệt không chối từ.”
Từng chén rượu cay ngấm vào người, bỗng hắn sặc ra một ngụm má/u rồi đổ gục xuống, ta mới nở nụ cười kèm nước mắt nóng hổi:
“Rượu có độc, lại hòa cùng sấm sét lửa trời, cắn xé gan ruột ngươi, tư vị thế nào?”
“Ngươi chỉ đau một lần này, còn ta đã dằn vặt không biết bao nhiêu ngày đêm rồi.”
Sân viện thăm thẳm giam hãm ta, nhưng ta cũng kéo hắn bầu bạn theo. Nào ngờ, cả hai đều cùng sống lại ở kiếp này.
Nhìn hắn vẫn vội vã lao vào ái tình, ta chỉ cười nhẹ: