7.
Cả người tôi như đông cứng lại, từng sợi thần kinh như bị nước lạnh dội qua.Hai tháng qua tôi ăn uống thất thường, tinh thần căng thẳng vì chuyện ly hôn, cứ nghĩ chỉ là do áp lực quá lớn…Chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại đang mang thai.
Phó Cảnh Sơ nắm lấy tay tôi, giọng nhẹ nhàng:
“Chúng ta đừng giận nhau nữa được không?Em mang thai rồi, chuyện cũ… mình quên đi.Tĩnh Vi, anh sẽ chăm sóc tốt cho em và con.”
Đầu óc tôi trống rỗng.Tất cả suy nghĩ lẫn lộn như tơ rối.Tôi không biết phải phản ứng thế nào.
Đứa bé đến không đúng lúc.Tôi và anh ta lẽ ra phải kết thúc ở đây.Tại sao ông trời lại trêu tôi đúng lúc này?
Nhưng...Cái sinh linh nhỏ bé ấy,ngay cả khi chưa ra đời,dường như đã khẽ gõ lên lòng tôi một tiếng rất nhẹ — muốn được sống.
Hormone thai kỳ trong người bắt đầu thay đổi,mỗi tế bào như đang nói với tôi rằng:“Giữ lấy con đi.”
Không được. Không thể như thế.
Đây không phải là thời điểm.Nó không nên xuất hiện như một lý do để tôi mềm lòng.
Tôi rơi vào trạng thái giằng xé dữ dội.Vừa muốn gạt bỏ tất cả,vừa không nỡ.
Lúc Thẩm Triết đến bệnh viện,anh bị Phó Cảnh Sơ chặn ngay ngoài cửa phòng.
“Anh có ý gì?”“Tại sao không để Tĩnh Vi rời khỏi đây?”
“Cô ấy đang mang thai.Chúng tôi là gia đình.Tôi có trách nhiệm chăm sóc mẹ của con tôi.”
Thẩm Triết nhìn tôi từ xa, ánh mắt lặng như nước.Anh không ép.Chỉ chờ đợi một câu nói từ tôi.
Tôi mở miệng, giọng nhẹ đến mức chính tôi còn ngạc nhiên về sự bình tĩnh:
“Thẩm Triết, anh về trước đi.Chuyện của tôi, tôi sẽ tự xử lý.”
Ánh mắt Phó Cảnh Sơ lập tức sáng lên,hàng chân mày giãn ra rõ rệt.
“Anh biết mà.Tĩnh Vi, anh biết em sẽ nghĩ thông.”
Gương mặt anh ta hiện lên vẻ vui mừng rõ rệt,đôi mắt thậm chí còn ánh lên thứ ánh sáng nhẹ nhõm.
Nhưng tôi chỉ từ tốn rút tay về.Không muốn chạm vào anh.Không muốn nói thêm lời nào.
Không phải vì tha thứ.Mà vì tôi…cần thời gian để làm mẹ.Không phải làm vợ của một người đàn ông như anh nữa.
Anh ấy mong chờ đứa trẻ này hơn bất kỳ điều gì.Chuẩn bị sẵn cả một đống đồ cho trẻ sơ sinh, từng thứ một đều tỉ mỉ, chỉnh chu như thể tương lai phía trước chỉ có ánh sáng.Đôi lúc tôi cũng hoang mang, không khỏi nghĩ rằng…Có lẽ, Phó Cảnh Sơ thực sự chưa từng thay đổi.Mười năm qua, anh vẫn luôn yêu tôi như vậy.
Nhưng tôi thì không thể mất trí.Cũng không thể nào quên đi sự tồn tại của Tô Nguyệt.
Suốt một tháng này, tôi sống như kẻ mộng du.Cứ ngỡ bản thân sẽ thuận theo dòng nước, lặng lẽ sinh đứa trẻ này ra…Ai ngờ, Tô Nguyệt đột ngột tìm đến tôi.
Cô ta biết rõ mọi thứ về tôi, nói năng như thể nắm hết cục diện trong tay:"Em biết chị có thai rồi, nên Cảnh Sơ sẽ không ly hôn với chị đâu.""Nhưng thì sao? Chính miệng anh ấy đã nói với em: với chị, giờ chỉ còn lại trách nhiệm mà thôi."
Tôi nhìn tin nhắn cô ta gửi, từng chữ như rạch nát lớp lý trí mong manh cuối cùng của tôi.
"Chị nghĩ tụi em thực sự đã cắt đứt sao?""Trình Tĩnh Vi, chị chưa bao giờ hiểu anh ấy, vì vậy anh ấy mới thấy chị nhàm chán.""Anh ấy từng nói, chỉ cần chị sinh đứa con này ra, chị sẽ không thể đi được nữa.Đến lúc đó, dù anh ấy có nuôi em bên cạnh, chị cũng chẳng có quyền lên tiếng."
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, môi khẽ cong lên, là nụ cười cay đắng đến rã rời.
Tô Nguyệt ra tay thật hiểm.Cô ta biết rõ điểm yếu của tôi nằm ở đâu.Cô ta biết tôi quan tâm điều gì.
Tôi sẽ không cho phép chuyện đó xảy ra.Cũng không bao giờ để đứa trẻ của mình lớn lên trong một gia đình như thế.
Những lời của cô ta, lại khiến tôi càng thêm kiên quyết.
Phó Cảnh Sơ dường như nhận ra điều gì, quay sang nhìn tôi, cẩn thận hỏi:"Tĩnh Vi, em đang nghĩ gì vậy?"
Tôi nghĩ gì ư?Chỉ đang muốn… thực hiện trọn vẹn ý tốt của Tô Nguyệt mà thôi.
Còn tôi, sẽ không còn do dự nữa.
8.
Khi Phó Cảnh Sơ kịp chạy đến bệnh viện,đứa bé… đã không còn nữa.