5
Đồng nghiệp nói với tôi, cuối cùng Tống Liên bị tạm giữ ba ngày.
Anh ấy khẽ ám chỉ, Phó Minh đã ở đồn cảnh sát mất một lúc để “nói giúp”, còn thay Tống Liên xin lỗi chủ cửa hàng.
Ban đầu chủ cửa hàng cũng định đồng ý hòa giải, nhưng chẳng hiểu sao Tống Liên bỗng phát điên, bảo rằng chủ cửa hàng thấy cô ta xinh nên cố tình gây khó dễ.
Kết quả là khiến ông chủ tức giận, nhất quyết không chấp nhận hòa giải nữa.
Tôi biết Tống Liên không phải người bình thường từ lâu rồi.
Tối hôm đó, trước khi nghỉ ngơi, tôi bất ngờ được điều sang tỉnh bên hỗ trợ.
Lên đường ngay trong đêm, một tuần sau mới trở về.
Nghe đồng nghiệp bảo, mấy hôm trước buổi sáng Phó Minh đều đứng ở cổng đồn cảnh sát, có lẽ là để chờ tôi.
Chờ tôi?
Tôi đoán chắc lại muốn nhờ tôi chăm sóc Tống Liên thôi.
Đi công tác bận tối tăm mặt mũi, về nhà tôi ngủ li bì.
Hôm sau đi làm, tôi nhận ra ánh mắt mọi người nhìn mình có gì đó khác lạ.
Thấy tôi vào, đồng nghiệp thân thiết vội kéo tôi sang một bên.
“Cậu biết Tống Liên – cô ta là hotgirl mạng đúng không?”
Tôi gật đầu.
Tôi vốn chẳng mấy khi xem video ngắn, chỉ hôm ăn cơm hôm ấy Tống Liên mới khoe với tôi, còn tôi thì chưa bao giờ xem.
Đồng nghiệp mở trang cá nhân của cô ta, video mới nhất đã có mười vạn lượt thích.
Tôi nhìn, sắc mặt dần trầm xuống.
Trong video, Tống Liên rưng rưng nước mắt, kể lể với mọi người về những “đối xử bất công” cô ta phải chịu mấy ngày nay.
Cô ta giấu nhẹm chuyện ăn cắp, nói mình bị bạn gái của thanh mai trúc mã lạm dụng quyền lực, bắt vào đồn.
Phần bình luận tràn ngập chỉ trích tôi, thậm chí đã có người lục ra tài khoản của tôi.
Chuyện này phải giải quyết ngay, tôi không thể để quan hệ cá nhân làm ảnh hưởng tới hình ảnh của cả đồn.
Xin phép lãnh đạo cho nghỉ, tôi lập tức liên lạc với Phó Minh.
Nghe giọng tôi, anh ta mừng rỡ:
“Tô Duyệt, cuối cùng em cũng chịu gọi cho anh rồi.”
Tôi không rảnh ôn chuyện, lạnh giọng:
“Chuyện Tống Liên đăng video lên mạng anh biết rồi chứ? Cô ta đang bôi nhọ cán bộ công vụ đấy, bảo cô ta xóa ngay!”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, rồi nói:
“Có nghiêm trọng thế đâu, Tiểu Liên cũng đâu có nêu tên, cư dân mạng lại chẳng biết là em. Hơn nữa video này đang hot, có nhiều nhãn hàng tìm đến, em cứ tội nghiệp cô ấy đi, anh đảm bảo cô ấy quay xong mấy quảng cáo này sẽ xóa.”
Ngực tôi phập phồng tức giận:
“Tôi tội nghiệp mẹ anh à!”
“Cho anh nửa tiếng, nếu không xóa thì chờ nhận công văn từ luật sư của tôi.”
6
Phó Minh im lặng, chưa đầy vài giây sau, đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ ngọt ngào.
“Minh ca ca, chị Tô Duyệt còn giận không?”
Trước khi cúp máy, tôi nghe rõ tiếng Phó Minh dịu giọng an ủi Tống Liên:
“Không sao, cô ấy chỉ thích làm nũng thôi, vài hôm nữa là hết.”
Làm nũng à?
Tôi sẽ cho anh biết thế nào mới gọi là “làm nũng”.
Cúp máy xong, tôi lập tức kéo Phó Minh vào danh sách chặn lần nữa.
Nhanh chóng liên hệ luật sư gửi thẳng công văn cảnh cáo cho Tống Liên.
Không ngờ buổi chiều, khi tôi đang ở văn phòng luật sư tư vấn, đồng nghiệp vội vàng gọi tới.
“Tô Duyệt, con nhỏ Tống Liên lại bị bắt, bây giờ người nhà nó đích danh đòi gặp cậu, đang làm ầm ở đồn.”
Lửa giận trong tôi bùng lên.
Đúng là hết thuốc chữa.
Người nhà Tống Liên là ai thì không cần nói cũng biết.
Vừa mới bôi nhọ tôi trên mạng, giờ lại bị bắt mà còn trơ trẽn đòi gặp tôi.
Ở bên nhau ba năm, đến giờ tôi mới thấy rõ anh ta mất mặt đến mức nào.
Vừa tới cửa đồn, tôi đã nghe thấy tiếng khóc của Tống Liên.
Trong sảnh, mặt Phó Minh đỏ bừng, trông như đang cố nuốt một cục tức to đùng.
Thấy tôi bước vào, anh ta lập tức lao tới, lớn tiếng chất vấn:
“Em không thể bỏ qua cho Tiểu Liên sao! Tô Duyệt, anh không ngờ em lại là người phụ nữ độc ác như vậy.”
Tôi thật sự không hiểu Tống Liên bị tống vào đồn thì có liên quan gì đến tôi.
Để tránh ảnh hưởng xấu ở đồn, tôi kéo Phó Minh ra ngoài.
“Tô Duyệt, anh và Tiểu Liên thật sự không có gì, em đừng vì anh mà—”
Ra đến chỗ vắng người, tôi hất mạnh tay anh ta ra.
“Anh có bệnh thì đi chữa, không bệnh thì soi gương xem mình là cái thứ gì. Phó Minh, anh chỉ là một thằng đàn ông vừa nghèo rớt vừa dây dưa với đàn bà khác, tưởng mình là bánh ngọt ngon lành chắc?”
Phó Minh chưa từng thấy tôi nổi giận như vậy, cũng chưa từng nghe tôi chửi thẳng mặt.
Anh ta sững người.
Nhân lúc anh ta còn ngây ra, tôi bấm số gọi cho luật sư.
Công văn cảnh cáo đã soạn sẵn từ chiều, vốn định gửi chuyển phát nhanh cho Phó Minh và Tống Liên, giờ thì tiện quá, đưa thẳng tới đồn luôn.
Thấy tôi cúp máy, Phó Minh mới hoàn hồn, tròn mắt nhìn tôi:
“Tô Duyệt, em… em thực sự muốn kiện Tiểu Liên sao?”
Tôi liếc anh ta một cái.