11.
Trình Cẩm Thượng sống cùng hai đứa con tại cung Triêu Lộ.
Ca ca của Bùi Huyền là Bùi Lâm đã tử trận, giờ đã được truy phong là Hiền vương, Trình Cẩm Thượng với thân phận quả phụ của Hiền vương, tạm thời được sắp xếp ở tại cung này.
Chỉ mấy tháng không gặp, hai đứa trẻ đã lớn thêm không ít.
Vừa thấy ta bước vào cửa, chúng đã nhào đến suýt nữa đâm sầm vào ta.
Trình Cẩm Thượng hoảng hốt kéo chúng ra, nét mặt lo lắng: “Muội muội không sao chứ?”
Lúc này ta mới sực nhớ nàng ấy đang hỏi đến cái thai trong bụng mình, vội vàng đứng thẳng dậy.
“Không sao.”
Nàng ấy thở phào nhẹ nhõm, giao hai đứa nhỏ cho nhũ mẫu rồi quay lại rót trà cho ta.
Thấy ta không động đến, nàng ấy gần như siết nát chiếc khăn lụa trong tay.
“A Hành, hôm đó... hôm đó là do ta liên lụy muội. Nếu không phải vì ta, muội cũng sẽ không…”
Lời chưa hết, nước mắt đã rơi.
Mỹ nhân rơi lệ, quả thực như hoa lê đẫm mưa, như lan thơm ngậm sương, dịu dàng mà bi thương.
“Đó không phải lỗi của tỷ. Người đẩy ta khỏi xe ngựa là Bùi Huyền, không phải tỷ.”
Nàng ấy thở dài: “Muội không biết đâu, sau hôm đó tiểu thúc hối hận đến thế nào, còn sai người tìm muội khắp nơi, thậm chí còn định đích thân đi tìm.”
“Nói gì thì nói, tình cảm hắn dành cho muội cũng không hề nông cạn. A Hành, giờ muội đã bình an trở về, lại có thai, nên trân trọng mà sống cho tốt.”
Ta lặng lẽ nhìn nàng ấy. Trong đôi mắt dịu dàng kia, ta không tìm được chút gian trá nào.
Nắng xuyên qua rèm châu rọi xuống, ánh sáng đọng trên gương mặt Trình Cẩm Thượng, khiến nàng ấy càng thêm nhu hòa, mảnh mai.
Phu quân của ta đã khắc ghi nàng ấy trong lòng suốt bao năm, bao lần đem nàng ấy ra so với ta.
Ta bị đẩy xuống tận bùn đất, không đáng một xu, nàng ấy thì được trân trọng như trăng sáng treo cao.
Đáng lẽ ta nên hận nàng ấy.
Nhưng ta lại không làm được.
Có lẽ vì những ngày tháng bị Bùi Huyền ghét bỏ, xua ra khỏi doanh trướng, nàng ấy đã đưa cho ta một bát cháo nóng.
Cũng có thể là do khi ta ngã ngựa bị thương, chính nàng ấy tỉ mỉ thay thuốc cho ta từng đêm.
Những chi tiết vụn vặt ấy, từng nét từng nét, đã vẽ nên hình ảnh một Trình Cẩm Thượng dịu dàng, lương thiện.
Nhưng nàng ấy có tốt đến đâu, cũng không có nghĩa là ta kém cỏi.
Chúng ta đều là những nữ nhân tốt đẹp.
Thứ duy nhất khiến mọi sự trở nên sai lầm, chính là Bùi Huyền.
Ta cầm chén trà lên nhấp một ngụm: “Tỷ tỷ, trước kia đại ca đối xử với tỷ có tốt không?”
Trình Cẩm Thượng khẽ cong môi gật đầu, lộ ra vẻ e lệ như thiếu nữ thuở mới yêu.
Ta lại hỏi: “Có tốt hơn Bùi Huyền không?”
Nàng ấy cau mày, lắc đầu: “Hôn sự giữa ta và tiểu thúc khi xưa, chỉ là trò đùa trẻ con, không thể xem là thật.”
“Nhưng A Lâm thì khác. A Lâm là người ôn hòa, điềm đạm, từng giúp ta vẽ mày, chọn váy áo, giữa hè còn lặn lội đi hái sen rực rỡ nhất cho ta... Vậy mà giờ…”
Nói đến đây, trong mắt nàng ấy đã nhuốm một lớp u sầu.
Một người quân tử như thế, cuối cùng lại chết yểu giữa sa trường.
Ai mà không đau xót?
Ta siết lấy chén trà, nhìn làn sóng gợn nhẹ trong lòng chén.
“Ta nghe vị tham tướng hôm đó kể, vốn dĩ đại ca có thể toàn thân trở ra, chỉ là con chiến mã đột nhiên xảy ra vấn đề, bị trẹo chân, nên mới…”
“Muội nói là…”
Ta lắc đầu: “Có lẽ là viên quan giữ ngựa sai sót thôi cũng nên.”
Nhưng cả hai chúng ta đều hiểu rõ… điều đó là không thể.
Chiến mã đều do Sở quốc thu mua thống nhất, không thể có chuyện sai sót.
Sai sót duy nhất, chỉ có thể là do con người tạo ra.
Sắc mặt Trình Cẩm Thượng dần trắng bệch, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống ào ào.
“Là ta sai... là ta sai rồi. Nếu ta không gả cho A Lâm, thì chàng ấy cũng không...”
“Là do Bùi Huyền.”
Dù nàng ấy không gả cho Bùi Lâm, với tính cách điên cuồng, độc địa của Bùi Huyền, hắn ta cũng sẽ chẳng dễ dàng buông tha nàng ấy.
Có lẽ với loại người điên cuồng như hắn ta, thứ không có được mới là thứ quý giá nhất.
Trình Cẩm Thượng từ từ đứng dậy, như đang cười, lại như đang khóc.
Ta cúi xuống, nhặt chiếc khăn tay bị móng tay nàng ấy cào rách, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng ấy.
Ta bình thản nói: “Người khởi xướng mọi chuyện, lẽ nào lại được yên ổn đời đời?”
“Tỷ tỷ, không cần vội.”
12.
Sáng hôm sau, Trình Cẩm Thượng mang một bát canh đến, nói là đặc biệt nấu cho Bùi Huyền.
Nàng ấy khẽ vén tay áo, như một áng mây nhẹ nhàng lướt vào nội điện.
Rất lâu, rất lâu, vẫn chưa thấy ra.
Đến đêm, khi nội thị vào thu dọn, dưới bàn thư án phát hiện một chiếc tiểu y đã bị xé nát.
Ta vờ như không biết.
Cung nữ túm tụm bên hành lang thì thầm. Họ nói Trình Cẩm Thượng bao năm nay luôn đóng vai liệt nữ giữ tiết, nhất mực không chịu thân cận với Nhị điện hạ. Nay chính phi danh chính ngôn thuận đã trở về, nàng ấy bắt đầu lo lắng bất an, thế là mới trở lại bản tính thật.
Các nàng mắng nàng ấy là hồ ly hạ tiện, chê trách nàng ấy không biết liêm sỉ.
Thật lạ thay, trước kia những lời này đều là dành cho ta.
Nay Trình Cẩm Thượng chỉ hơi thân cận với Bùi Huyền một chút, người bị mắng lại là nàng ấy.
Chứng tỏ một điều: ai ở gần Bùi Huyền, người đó đều không có kết cục tốt.
Khi Bùi Huyền từ điện Thái Cực trở về thì đã là đêm khuya.
Cung nữ thổi đèn, ánh sáng lờ mờ phủ đầy gian điện.
Hắn ta vén từng lớp màn trướng, ngồi xuống bên giường ta.
“Hôm nay nàng có nghe được gì không?”
Ta khẽ “ừ” một tiếng, Bùi Huyền thở dài: “A Hành, đừng hận nàng ấy, nàng ấy cũng thật đáng thương.”
Ta mỉm cười không nói.
“Hai người họ cùng ta sống bao năm, đều là người thân thiết. Đợi nàng sinh con bình an, ta sẽ nạp nàng ấy làm thiếp, nhưng vị trí chính thê vẫn là của nàng.”
Ánh mắt Bùi Huyền kiên định, giọng điệu tha thiết, giống hệt như dáng vẻ ta gặp hắn ta thuở ban đầu: ung dung, tự tin, chưa từng thất bại.
Hắn ta tin chắc Trình Cẩm Thượng sẽ cam tâm tình nguyện làm thiếp.
Hắn ta cũng tin chắc ta sẽ tiếp tục là Giang Hành dịu dàng hiền thục của Sở quốc.
Hắn ta không muốn buông tay cả châu báu và ngọc ngà.
Nhưng may thay, giờ đây, hắn ta chẳng giữ được thứ gì.
Ta đặt tay lên bụng. Trình Cẩm Thượng từng nói, nữ nhân đến tháng thứ tư thì bụng sẽ dần lộ rõ.
Thời gian của ta không còn nhiều.
Bùi Huyền là thái tử, công vụ bận rộn, không có thời gian đến thăm ta.
Cung Trường Thu rộng lớn, cung nữ đi lại tấp nập. Họ quét dọn hành lang, cắt tỉa hoa cỏ, mọi ngóc ngách đều được chăm chút kỹ càng.
Chỉ là, không ai nhìn thấy con bồ câu đưa thư vẫn bay vào nội điện mỗi đêm như trước.
Con bồ câu ấy cứ bay đi rồi bay về. Cho đến nửa tháng sau, có người vượt tường lẻn vào.
Người ấy mặc một thân hắc y, nhẹ nhàng lướt qua màn trướng, chui vào trong.
Vừa vào, hắn đã lo lắng nói: “Nghe nói Sở vương muốn xử tử ngươi để giữ danh tiết, ngươi vẫn ổn chứ?”
Ta chỉnh lại vạt áo ngủ hơi trễ: “Nếu Quân hầu không đường hoàng, đến ‘trộm hương cướp ngọc’, thì hẳn ta vẫn ổn.”
Ánh đèn mờ hắt lên khiến vành tai của Ngụy Tuân đỏ ửng: “Ta... ta không có.”
Sau những lớp màn trướng là tấm rèm châu, nơi cung nữ trực đêm đang ngủ.
Ta thổi tắt thêm hai ngọn đèn, khẽ hỏi: “Đã nhận được đồ chưa?”
Ngụy Tuân gật đầu.
“Vừa nãy ta xem rồi, giờ đang đúng lúc lính canh đổi ca. Nếu muốn rời cung, sẽ không khó…”
Ta lắc đầu: “Ta không đi.”
Ngụy Tuân nhíu mày, không hiểu.
“Ngày trước, ta danh chính ngôn thuận được gả vào đây, nếu rời đi, cũng phải danh chính ngôn thuận mà rời đi.”
“Hơn nữa, lời hứa Quân hầu từng nói với ta, nay vẫn chưa thực hiện.”
Ngụy Tuân nhìn ta thật lâu, sau đó lại nhẹ nhàng chui ra khỏi màn trướng, nhảy qua tường cung, thoắt cái đã không thấy bóng dáng, giống hệt con bồ câu đen kia.