11
Lần thứ hai ta gặp mặt Tống công tử của Hàn Lâm.
Dưới cành liễu của chùa Long Tuyền, lại có hai người đang đứng.
Tống Sách tươi cười nói: “Đây là biểu đệ của biểu tỷ bên ngoại của nương ta, họ Tạ, thật khéo khi gặp nhau ở đây.”
Chiếc trường bào tay hẹp cổ tròn màu lam sương khiến Tạ Thận Minh càng thêm trầm ổn nghiêm trang, làn da lộ ra bên ngoài lại càng trắng trẻo nổi bật.
“Xuân Oanh, thật trùng hợp.”
Lông mày sắc lạnh, nhưng nét mặt lại dịu dàng bất ngờ.
Tạ Thận Minh không hiểu cái nháy mắt ra hiệu của Tống Sách, chỉ lặng lẽ theo chúng ta đi dạo, vừa nói về lịch sử chùa Long Tuyền, vừa kể nơi đây có rất nhiều mèo hoang, rảnh rỗi còn có thể đem thức ăn đến cho bồ câu.
Tống Sách nhìn hắn như thấy quỷ, lát sau kéo ta ra một góc, lầu bầu: “Khương cô nương, tên đó tâm địa đen tối lắm, rõ ràng là cố ý phá đám. Vừa nãy còn bảo ta về đi, nói nợ hai nghìn ba trăm lượng để mua ngựa trước đây khỏi trả. Mẹ kiếp! Ta suýt nữa muốn gả cho hắn rồi. Nghe lời ca ca, ngươi hãy xem mắt hắn đi.”
Chỉ còn lại ta và Tạ Thận Minh.
Ta thành kính quỳ trên bồ đoàn, cúi đầu lạy Phật.
Vừa ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt Tạ Thận Minh còn chưa kịp thu lại, đang chăm chú nhìn ta.
Tạ Thận Minh vội quay đi.
Ta cũng luống cuống tránh ánh mắt ấy.
Cúi đầu xuống, lại thấy tà áo lam sương ngay ngắn trầm tĩnh của hắn đan xen lộn xộn cùng làn váy vàng nhạt xếp tầng của ta, dây dưa khăng khít.
Mấy chục pho tượng Phật mạ vàng cao sừng sững ở bốn phía đứng nhìn xuống ta, ánh mắt từ bi, bao dung.
Lòng ta bối rối, lập tức vén váy chạy ra khỏi đại điện.
Băng qua lối nhỏ rải đầy cánh hoa đào, ta cúi đầu bước đi, cánh hoa bay theo từng bước chân.
“Có vui không?” Tạ Thận Minh khẽ cười hỏi.
Ta dừng lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn và nói: “Ta tưởng lần trước chúng ta đã nói rõ rồi. Kinh thành có rất nhiều tiểu thư khuê các, huynh nên đi xem mắt người khác.”
Bầu không khí trầm lặng xuống.
Một lát sau, Tạ Thận Minh phá tan im lặng: “Ta vốn ngu dốt, từ nhỏ chỉ chuyên chú làm một việc. Người cũng vậy. Dù bao nhiêu nữ tử tốt đẹp khác, ta cũng không bận tâm, không có hứng thú, càng không có tâm trí để xem xét ai khác.”
Ta không đáp lời.
Ta thật đáng sợ. Miệng thì nói không muốn xem mắt Tạ Thận Minh, nhưng trong lòng lại rất tò mò về hắn.
Ta luôn nghĩ, loại người cao ngạo như hắn sao có thể chủ động theo đuổi nữ tử.
Hắn hẳn sẽ thuận theo an bài trong nhà, cưới một vị danh môn thục nữ dịu dàng hiền hậu, rồi sống những ngày tháng tương kính như tân.
Hóa ra cách hắn theo đuổi lại là như vậy.
Tạ Thận Minh rất kiên nhẫn: “Tống Sách có hơn ta không?”
“Ta mười bảy tuổi đã đỗ tiến sĩ, hắn năm nay hai mốt mới vừa đỗ. Đương nhiên, ta thừa nhận, hắn thân thiện dễ gần hơn ta.”
Nhìn kìa, cái đuôi kiêu ngạo đã lòi ra rồi!
“Hôm nay người muội gặp là hài tử của chất nữ của tẩu tử của nương ta. Thái hậu hiện nay là cô cô ta, cũng là hoàng tẩu của ngoại tổ muội. Nói cho cùng, muội còn phải gọi ta một tiếng ‘ca ca’.”
“Kinh thành lớn như vậy, nhưng danh môn vọng tộc dây mơ rễ má, khắp nơi đều là người nhà.”
“Xuân Oanh, muội có thể trốn đi đâu được?”
Giọng nói của hắn lý trí, bình tĩnh, mang theo chút bao dung.
“Muội có suy nghĩ của riêng mình, ta không thể ép buộc. Nhưng chỉ cầu muội hãy gạt bỏ thành kiến, cho ta một cơ hội như bao người khác.”
“Ta đối với muội không phải nhất thời xúc động. Ta là nghiêm túc.”
Tiếng chuông chùa vang lên từ phía xa, ngân dài từng hồi, từng hồi, vang vọng không dứt.
Tựa như tiếng Phật từ trời cao giáng xuống.
Hắn sẽ là một vị phu quân như thế nào?
Hẳn là chu đáo tỉ mỉ, dẫu ít lời, cũng sẽ khiến thê tử cảm nhận được sự quan tâm nhẹ nhàng như mưa xuân thấm đất.
Chắc chắn sẽ không mập mờ với nữ tử khác, càng không để thê tử mình đau lòng…
Mặt ta đỏ bừng.
Ta nhíu mày, trừng mắt nhìn Tạ Thận Minh: “Dám nói những lời này ở nơi cửa Phật thanh tịnh, huynh to gan thật đấy!”
Tạ Thận Minh cụp mắt, lặng im.
Ta liếc mắt nhìn hắn, khóe môi cong lên: “Nhưng nếu có người mời ta đi xem mèo hoang, có lẽ ta cũng miễn cưỡng đồng ý, dù sao cũng đã đến đây rồi.”
Hàng mi đang cụp xuống khẽ động, rồi chậm rãi ngẩng lên như cánh bướm bay chập chờn.
Ý cười lan dần từ đôi mắt phượng hẹp dài của Tạ Thận Minh, rồi nở rộ nơi khóe môi đỏ nhạt mỏng manh.
Chớp mắt, băng tuyết tan chảy.
12
Ta bắt đầu chính thức xem mắt với Tạ Thận Minh.
Hai bên gia đình đều biết rõ chuyện hai ta đang tìm hiểu lẫn nhau.
Ta phát hiện Tạ Thận Minh thật ra cũng khá dịu dàng, ở bên hắn giống như mùa đông được nằm trên lò sưởi đất, có một loại ấm áp yên lòng khiến người ta an tâm.
Lần xem mắt chính thức thứ hai là ở hội chợ hoa.
Hắn mua tặng ta một chậu lan vàng rực.
Ta không từ chối, hắn lại được đà lấn tới, ung dung lấy ra một cây trâm cài đầu bằng bạch ngọc chạm khắc hình chim và hoa đưa cho ta.
Chim yến dang cánh sà xuống, xuyên qua giữa những cánh lan đan xen rậm rạp.
Lá hoa được chạm trổ từ bạch ngọc, đường nét uốn lượn phức tạp, đầu trâm lớn như đóa lan thật.
Ta nhất thời chưa tìm được lễ vật thích hợp để đáp lễ.
Trong cuộc chơi đánh cầu do Vinh An Trưởng công chúa tổ chức, phần thưởng của một vòng thi là nghiên mực hình Kỳ Lân trong tứ linh.
Chế tác bằng đá thượng hạng, chất ngọc mịn màng.
Ta hạ quyết tâm phải giành lấy cho bằng được.
Ta bắt đầu chọn lựa các công tử để lập đội. Qua đám đông, ta bất ngờ chạm mắt với một người mặc trường bào đen tuyền.
Tiêu Cảnh.
Trước kia, mỗi lần đánh cầu, Tiêu Cảnh đều nhiệt tình giơ tay gọi ta: “Ta đến, ta đến, ta muốn đánh cùng nàng!”
Ta thường cùng đội với hắn
.
Tựa như đã biến mất khỏi cuộc đời ta một thời gian rất dài.
Bất ngờ gặp lại, ta không khỏi khựng lại trong chốc lát.
Tiêu Cảnh bước đến trước mặt ta, thấp giọng nói: “Xin lỗi.”
Ta dịu dàng đáp: “Ngươi không nợ ta điều gì.”
Hắn đã phản bội ta, cũng đã mất đi thân phận thế tử.
Giữa chúng ta, mọi thứ đã kết thúc.
Ta xoay người định rời đi, Tiêu Cảnh lại gọi ta lại.
Giọng nói khàn đục vang lên từ phía sau.
“Xin lỗi… Thật lòng xin lỗi.”
“Trước kia, mỗi lần thấy ngươi, trong ngực ta như có thứ gì đó loạn xạ lao xao, tâm trí rối bời bất an. Mỗi khi nghe người ta nhắc đến tên ngươi, tim ta như bị bỏng, giật lên một cái, không ngừng đau đớn tê dại.”
“Tiểu nha hoàn Lưu Nguyệt nói với ta, đó là vì ta yêu mà không có được nên sinh hận. Nàng ta nói, ta theo đuổi ngươi suốt hai năm, nhưng ngươi chưa từng ngừng xem mắt những công tử khác. Sau khi đồng ý gặp mặt ta, Khương phủ lại càng có nhiều môn sinh của cha ngươi ra vào, ngươi lúc nào cũng tiếp xúc với vô số nam tử khác. Nàng ta nói, ta cứ luôn chạy theo, bị huynh đệ chê cười là hèn mọn...”
Lưu Nguyệt là đại nha hoàn của hắn, thương hắn, điều đó cũng là lẽ thường.
“Nương ta nói, trước kia ta là người khoan dung độ lượng, ôn hòa với mọi người. Sau khi mất trí, chỉ hung hăng cay nghiệt, nói năng thô lỗ, dùng hết ác ý với riêng ngươi.”