15
Tiêu Cảnh trừng mắt, không dám tin: “Nàng đang trả thù ta, đúng không?”
Tạ Thận Minh khẽ kéo ta vào lòng, che chắn ta ra sau lưng hắn.
“Là ta theo đuổi nàng, không liên quan đến nàng.”
Tiêu Cảnh nghiến răng ken két, bất ngờ tung một cú đấm thẳng vào mặt Tạ Thận Minh: “Mọi người đều nói, ngươi là huynh đệ tốt nhất của ta!”
“Ngươi đúng là huynh đệ tốt nhất của ta!”
“Ta đã nói với ngươi rồi, ta hiểu lầm nàng, ta hối hận, ta đau khổ đến thế, sao ngươi có thể…”
Tạ Thận Minh không kịp phòng bị, loạng choạng ngã ra sau, máu mũi tuôn ra.
Ta vội vàng đỡ lấy hắn, lấy khăn tay áp lên mũi hắn: “Không sao chứ?”
Tạ Thận Minh chậm rãi lau vết máu ở mũi, bình tĩnh nói: “Tâm của ngươi từng trao cho người con gái khác, giữa ngươi và Xuân Oanh đã không còn khả năng.”
Mắt Tiêu Cảnh đỏ lên, tưởng chừng muốn nứt toạc mí mắt: “Nhưng cũng không thể là ngươi!”
“Ta kể với ngươi nỗi đau của mình, còn ngươi lại theo đuổi nàng!”
“Ngươi chẳng thèm để tâm đến sự đau khổ của ta, thậm chí còn cười nhạo ta ngu ngốc, đúng không?”
“Ta đúng là tên ngốc! Ta bị ngươi lừa xoay như chong chóng!”
Tiêu Cảnh siết chặt nắm đấm: “Không phải ngươi là chính nhân quân tử sao? Vậy ngươi để ý nàng từ khi nào? Ngươi thèm khát nàng bao lâu rồi?”
“Nói đi!”
Tạ Thận Minh siết chặt hàm, ánh mắt băng lãnh: “Trước kia giữa hai người chỉ là xem mắt, nàng không phải vật sở hữu của ngươi.”
“Kinh thành này chưa bao giờ thiếu những công tử yêu mến Xuân Oanh.”
“Kỷ Lâm cũng từng xem mắt với nàng, biểu đệ nhà di mẫu thứ hai của ngươi cũng từng có ý. Sau khi đệ ngươi được phong thế tử, Tiêu bá phụ từng định cưới nàng cho hắn, Tiêu tam lang cũng rất bằng lòng, chỉ là Khương Tướng không đồng ý.”
Tiêu Cảnh đột ngột ngẩng đầu, vẻ mặt chấn động: “Ngươi… Ngươi nói gì?”
Tạ Thận Minh gần như tàn nhẫn: “Không ai quan tâm đến quá khứ nhỏ bé giữa ngươi và Xuân Oanh, càng không ai muốn sống trong quá khứ.”
“Xuân Oanh thông minh, xinh đẹp, hiểu lễ nghĩa, dịu dàng hiền hòa, giỏi cả cưỡi ngựa bắn cung, cưới được nàng là vinh hạnh của một nam nhi. Không một ai… ”
Chưa kịp nói hết.
Liễu Y Y chẳng biết xông ra từ đâu, mắt đỏ hoe, giọng nói mềm mỏng: “Khương cô nương, muội và ca ca chưa từng thực sự làm phu thê, xin tỷ tha thứ cho huynh ấy…”
Nàng ta nói tiếp một cách đau buồn: “Sao tỷ có thể ở bên bằng hữu thân thiết nhất của huynh ấy?”
“Khiến hai người vì tỷ mà trở mặt, lương tâm của tỷ…”
“Ngươi muốn chết sao?”
Ánh mắt lạnh lẽo nghiêm nghị của Tạ Thận Minh quét đến, Liễu Y Y lập tức câm lặng như ve sầu mùa đông.
“Nàng ta ngu ngốc, thiển cận, không có đầu óc, không biết rút kinh nghiệm, giả bộ mềm yếu, giả vờ lương thiện, ngươi không phân biệt nổi sao? Ngươi còn giữ nàng ta lại?”
Mắt Tiêu Cảnh đỏ hoe: “Nhưng những lời Y Y nói sai sao? Hai người các ngươi xem ta là cái gì?”
Ta không thể nhịn thêm được nữa.
Không nói một lời, ta túm tóc Liễu Y Y, kéo giật mạnh, một tay lột luôn chiếc tóc giả của nàng ta, ném thẳng xuống đất.
“Biết nhớ đời chưa?”
Ánh mắt Liễu Y Y lóe lên tia oán độc, run rẩy rụt người, giận không dám phát.
Ta lại xông đến trước mặt Tiêu Cảnh, giơ tay tát thẳng một cái vang dội vào mặt hắn.
“Quản cho tốt muội muội của ngươi. Cút!”
16
Tạ Thận Minh đưa ta về phủ.
Hắn trầm giọng nói lời xin lỗi: “Việc muốn thành thì phải giữ kín, lời nói sơ hở thì dễ hỏng. Ta giấu việc ta và nàng đang xem mắt là vì sợ hôn sự không thành, sẽ tổn hại đến danh tiếng của nàng. Xin lỗi, Xuân Oanh.”
Hắn thật đáng yêu.
Ta nhìn vào mắt hắn: “Trời ngày càng nóng, nhà huynh có bà tử nào nấu trà ô mai ngon không? Rảnh rỗi thì bảo bà ấy tới phủ ta làm một lần.”
Tạ Thận Minh nghe hiểu ẩn ý trong lời ta, khóe mắt nổi lên trăm ngàn con sóng ngầm, nhưng vẫn cố kiềm chế.
Tay ta lặng lẽ luồn vào ống tay áo rộng của hắn, từng chút, từng chút một, nắm lấy tay hắn.
Khẽ khàng vuốt nhẹ.
“Huynh rất tốt. Ta và cha đều thích huynh.”
Trước cổng phủ người qua kẻ lại.
Vành tai Tạ Thận Minh đã đỏ ửng, nhưng vẫn nhẹ nhàng siết tay ta lại.
Ngày hôm sau, không chờ được bà mối đến cửa.
Bởi vì trong cung có người đến truyền ý chỉ của Thái hậu.
Ban hôn cho ta và Tạ Thận Minh.
Cho đến khi các nghi thức được tiến hành chu tất, gần trăm rương sính lễ kết bằng lụa đỏ được đưa vào phủ, ta vẫn có chút ngẩn ngơ, không dám tin người sẽ lên kiệu hoa vài tháng sau lại chính là mình.
Mẫu thân viết thư nhắc ta, tân nương phải tự tay may giày, khâu dải buộc trán cho trưởng bối bên nhà phu quân để biểu lộ lòng hiếu thảo.
Tại tiệm tơ lụa, ta gặp lại Tiêu Cảnh.
Mũi hắn khẽ run, trong mắt có ánh nước lay động.
“Đừng vì giận ta mà vội xuất giá, đó là chuyện cả đời đấy.”
“Ta rõ ràng không còn nhớ gì về nàng, nhưng trong lòng vẫn buồn bã. Nàng có thể nói cho ta biết, ta đã quên những gì không?”
Không hiểu tiếng người.
Ta làm như không quen biết, dắt theo Hỉ Vũ và Đào Chi đi ngang qua hắn.
Rốt cuộc cũng thành người xa lạ.
“Bộp.”
Tiêu Cảnh ôm đầu đau đớn, ngã vật xuống, phát ra tiếng động nặng nề.
17
Tiêu Cảnh mê man suốt hai ngày mới tỉnh lại, ký ức vẫn chưa khôi phục.
Hỉ Vũ đến báo, nói Tiêu tam lang và Kỷ Lâm đích thân tới phủ mời ta đi thăm Tiêu Cảnh, nhưng đã bị từ chối.
Lúc ấy, Tạ Thận Minh đang cùng ta dạo bước ven hồ trong phủ.