01
"Kia là mẹ sinh ra nuôi nấng anh, anh muốn đón về chăm sóc thì tôi đương nhiên không có ý kiến." Tôi vừa vá quần áo, vừa nói với Phó Văn Bân.
Ánh mắt Phó Văn Bân lóe lên một tia nghi ngờ:
"Anh đón mẹ về, em thật sự không có chút ý kiến nào?"
"Không có. Anh mau đón đi, tôi không cản đâu." Vá xong áo, tôi đẩy Phó Văn Bân ra, cất gọn hộp kim chỉ.
Chẳng buồn đôi co làm gì — đón về thì tự mà hầu hạ, liên quan gì tới tôi!
Tối hôm đó, Phó Văn Bân quả thật đưa mẹ hắn về nhà.
Nhìn thấy bà già không chịu chế/t kia, tôi tức đến nghiến răng, quay ngoắt vào bếp.
"Huệ Phương, tối nấu ít cháo rồi băm ít thịt nhé."
Giọng bà ta vang lên từ phòng khách.
Vừa bước chân vào cửa đã bắt đầu sai bảo rồi, tôi còn lâu mới nghe!
Để thằng con cưng của bà đi mua thịt ấy.
"Được thôi, để Văn Bân đi mua đi, con đang bận tay đây." Tôi đáp.
"Chính cô đi là được rồi, Văn Bân mới đi làm về, để nó nghỉ ngơi chút."
Giọng bà ta lại vang lên, kèm theo chút bất mãn.
"Mẹ, con cũng vừa tan làm về đấy, vừa nghe tin mẹ sắp tới nên vội vã dọn dẹp phòng, còn chưa kịp đi chợ."
Tôi nhịn cơn giận dâng lên trong lòng, lạnh lùng đáp.
"Vậy để hôm khác ăn thịt cũng được, đỡ phải chạy tới chạy lui."
Bà ta miễn cưỡng xuống nước, nhưng trong giọng toàn là bất mãn.
Được thôi, thương con trai thì cứ ôm nó vào lòng mà nâng niu! Tôi bĩu môi một cái rõ to trong lòng.
Trong bếp, tôi vo gạo, đổ đầy nước vào nồi rồi bật bếp hầm cháo.
"Kiếp trước cũng vậy, tối nào cũng bắt uống cháo, nửa đêm thì kêu dậy hầu hạ. Tối nay cứ để thằng con cưng của bà ta chịu trận đi!"
Tôi lẩm bẩm, ánh mắt lộ vẻ tinh quái.
Mùi cháo thơm ngào ngạt dần dần lan khắp bếp, tôi tiện tay xào thêm hai đĩa mướp hương.
Đơn giản mà vẫn ngon.
Đám nhỏ đi học về rồi.
"Mẹ, giặt giùm con cái cặp!"
Vừa bước vào cửa, Phó Vĩ đã vứt cái cặp thẳng vào người tôi, giọng điệu chẳng khác nào ra lệnh.
Tôi túm lấy cặp, tạt thẳng vào mặt nó, cười nhạt:
"Tay mày què à? Không tự giặt được à? Không thấy tao đang bận chắc?"
"Nếu mẹ không giặt, mai con khỏi đi học luôn!"
Giọng Phó Vĩ đầy dọa dẫm.
"Không đi thì thôi, liên quan gì tao? Tao đâu có học thay mày."
Tôi trừng mắt với nó, rồi bê nồi cháo ra phòng khách, lửa giận càng lúc càng bốc lên trong lòng.
Cả nhà đông đúc, chỉ có cô con gái lớn là Hân Di giúp tôi dọn bát đũa, bê đồ ăn, còn hai đứa nhỏ kia thì ngồi chễm chệ đợi ăn.
Bữa cơm bắt đầu. Tôi bê cháo múc cho Hân Di trước, đặt vá xuống rồi bắt đầu gắp thức ăn cho mình.
Mẹ chồng, Phó Văn Bân và hai đứa nhóc kia vẫn ngồi chờ tôi bưng cháo tới tận miệng như trước kia.
Hồi đó nấu ăn xong còn phải bưng từng bát tận tay, giờ ai đói thì tự lo!
"Mẹ, sao chỉ múc cháo cho chị Hai vậy?"
Phó Giai Di, con nhỏ trắng mắt kia, giận dỗi hỏi.
"Tay chân mày mọc để làm cảnh chắc? Lớn ngần này rồi mà múc cháo cũng không biết."
Tôi liếc nó một cái.
"Nếu mẹ không múc, con không ăn nữa!"
Nói xong, Phó Giai Di hất mạnh bát đũa, ngồi đợi tôi dỗ dành.
"Không ăn thì thôi, Hân Di ăn nhiều chút."
Tôi mặc kệ nó, gắp thêm hai đũa mướp cho Hân Di.
Phó Văn Bân vẫn còn mong tôi phục vụ mẹ hắn chắc? Đừng hòng!
Hắn đành cầm vá tự tay múc cháo cho bà ta.
"Cháo gì mà loãng thế này?"
Mẹ chồng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, ánh mắt đầy bất mãn nhìn tôi.
"Nước cho nhiều quá, lần sau chú ý hơn."
Giọng tôi lạnh băng.
"Thái độ gì đấy?!"
Bà ta cao giọng, hai mắt trừng trừng nhìn tôi.
Tôi hít sâu một hơi, nhếch mép:
"Thái độ gì? Đã nói lần sau nấu đặc hơn rồi, nghe không ra à? Không vừa lòng thì lần sau để Phó Văn Bân nấu!"
Bầu không khí trong phòng khách lập tức căng như dây đàn.
Mọi người dừng đũa, ánh mắt dồn hết lên người tôi.
Phó Văn Bân kinh ngạc nhìn tôi, có lẽ không ngờ người xưa nay hiền lành như tôi lại dám phản kháng.
"Huệ Phương, hôm nay em bị gì vậy?"
Giọng Phó Văn Bân pha lẫn tức giận.
Tôi nhếch môi, gắp thêm miếng mướp, lạnh nhạt nói:
"Bị gì gì chứ? Cơm canh nấu xong rồi, ai muốn ăn thì ăn, ai không ăn thì biến, đừng ở đó lắm lời!"
Tôi tự ăn phần mình, mặc kệ bọn vô ơn kia.
Bữa tối trôi qua trong bầu không khí gượng gạo và lạnh lẽo.
Ăn xong, tôi đặt bát đũa xuống, kéo Hân Di đi kiểm tra bài tập.
Phó Văn Bân và mẹ hắn vẫn còn chậm chạp ăn uống, bát đũa bày đầy bàn, rõ ràng lại định để tôi thu dọn như trước...
02
Đêm khuya, tôi nằm trên giường, còn Phó Văn Bân đã ngáy khò khò.
Chẳng bao lâu sau, tiếng mẹ chồng lại vang lên:
"Huệ Phương, mau dìu tao đi vệ sinh."
"Huệ Phương, lấy cho tao ly nước, tao khát."
"Huệ Phương, đem cái bô lại đây, khụ khụ khụ!"
"Huệ Phương, nấu cho tao tô mì, tao đói rồi!"
Tôi trở mình, kéo chăn trùm kín đầu, coi như không nghe thấy.
Đã đòi ăn đòi đi vệ sinh giữa đêm thế này, có thấy ghê tởm không!
Mãi đến khi bà ta gọi ầm ĩ làm Phó Văn Bân tỉnh dậy, tôi vẫn không nhúc nhích.
Hắn ngái ngủ, thấy tôi ngủ ngon lành, bèn đẩy vai tôi:
"Huệ Phương, dậy mau, mẹ gọi em kìa."
Tôi chỉ kéo chăn kín hơn, giả vờ khẽ ngáy, tiếp tục ngủ.