22.
Khi ta lê tấm thân kiệt sức trở về, trời đã tối đen như mực.
Ta chui vào đám cỏ rậm, thay bộ đồ dính máu, giấu thanh kiếm đi.Nghĩ thầm: Lần sau phải chuẩn bị thêm quần áo sơ cua chứ đánh nhau mà rách đồ hoài cũng kì.
Vừa mới cởi áo xong, đang loay hoay thì…
Một con rắn không biết uống bao nhiêu rượu, ngoằn ngoèo bò tới, vặn vẹo như đang khiêu vũ, rồi bất ngờ há mồm cắn ngay vào khe ngón tay phải của ta!
Ta: “…”
Người thì thôi,Đến cả động vật cũng muốn ức hiếp ta?
Được.Đừng bao giờ chọc giận một nữ sát thủ vừa thua một trận.
Ta rút dao găm, một nhát chém đôi con rắn.Không gào, không hét, không run tay.Chỉ là… giận quá rồi.
Note cho đời: Vĩnh viễn đừng đụng vào một nữ nhân đang mệt, đang đói, đang đầy vết thương, và vừa bị tình yêu bỏ chạy.
Chết chắc.
23.
Con rắn bị chém đôi… nhìn kỹ, thật ra cũng khá đẹp mắt.
Nhưng tiếc là —Nó có độc.
Ta gắng gượng đứng dậy, chống lại cơn choáng váng, lê bước về nhà.
Thế nhưng — nọc độc phát tác.Trời đất quay cuồng như bị đảo ngược, tai ta ù đi, tiếng gió như hóa thành lưỡi dao quất vào màng nhĩ.
Ta ngã quỵ xuống đất.
Mắt mờ dần, tai chỉ còn lại một thứ âm thanh hỗn loạn —Trong đó… lại nổi bật lên một giọng nam đầy lo lắng, vang lên sát bên tai:
"A Chiêu!"
Ta sững người — dù đang mơ hồ, trái tim cũng như bị bóp chặt.
A Chiêu — là tên thật của ta.
Không phải Thư Đồng.Không phải nha hoàn.Không phải sát thủ dưới trướng Thái hậu.
A Chiêu — là cái tên ta đã chôn sâu trong lòng, tưởng như đã bị chôn cùng quá khứ.
Ta không phải sinh ra đã là hầu gái.
Nhưng người biết cái tên ấy… lẽ ra đều đã chết cả rồi.
24.
Lúc ta tỉnh lại, đã thấy mình nằm trong nhà.
Liễu Tố đang ngồi cạnh ta, ôm chặt lấy thân thể đang sốt cao của ta, gương mặt vô cùng căng thẳng.
Hắn dùng vải quấn quanh tay, thấm rượu trắng, không ngừng lau người cho ta, cố hạ nhiệt.
Ta nóng đến run rẩy, mắt mở không ra.Trong mơ mơ hồ hồ, chỉ nghe tiếng hắn lặp đi lặp lại:
“Không thể để nàng sốt quá… sốt nữa là thành ngốc mất…”
Ta không biết mình nghĩ gì.Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, môi ta mấp máy, gọi khẽ:
“Thanh Ngô… ca ca…”
Hắn không đáp.Chỉ lặng lẽ ôm ta chặt hơn, ánh mắt đỏ hoe, nước mắt rơi xuống tóc ta từng giọt, từng giọt.
Hôm đó, rất nhiều người tới.
Ta không nhớ rõ ai là ai, chỉ cảm thấy liên tục bị đổ vào miệng thứ thuốc đắng như nước sông Hoàng Hà, vừa sặc, vừa cay, vừa muốn chửi thề.
Không biết là thuốc nào có tác dụng, cũng không nhớ người nào đã dốc lòng cứu.
Chỉ biết rằng—cơn sốt cuối cùng cũng lùi đi, hơi thở nóng như lửa tắt dần, tâm trí dần khôi phục lại sự tỉnh táo.
Ta sống rồi.
Nhưng cái tên “Thanh Ngô” ấy…vẫn còn vấn vít trong lòng hắn — và trong lòng ta.
25.
Sáng hôm sau, ta hỏi hắn:“Chàng lấy đâu ra tiền mua rượu?”
Liễu Tố đáp tỉnh bơ:“Còn mời cả lang trung đến khám bệnh cho nàng nữa đấy, dùng hết số bạc ta tích cả đời — bạc chôn hòm luôn.”
Ta cảm động lắm.
Cho đến khi phát hiện… thiếu mất một thỏi vàng.
Ta suýt thì nhấc tay lên đập hắn một cái.
Nhưng nhìn quầng thâm xanh đen dưới mắt hắn, rõ là mấy đêm không ngủ, cuối cùng ta chỉ có thể thở dài một tiếng.
Tay phải ta bị rắn cắn, giờ đang quấn băng gạc.Mà trên lớp vải trắng ấy… lại thắt một cái nơ bướm, giống hệt như ta từng thắt cho hắn.
Liễu Tố bắt gặp ánh mắt ta, nhẹ giọng hỏi:“Đẹp không?”
Ta nói:“Đẹp thì đẹp, nhưng lần sau không cho thắt nữa.”
Hắn bưng đến một bát thuốc nóng hôi hổi, nói:“Uống thêm một thang nữa đi. Lang trung bảo uống xong thì khỏi.”
Ta tin hắn, uống cạn.
Nhưng chỉ chưa đầy hai nén nhang, ta đã toàn thân mỏi rã, mắt díp lại.
Cảm giác này… sao quen thuộc thế nhỉ?
Ta đột nhiên cảnh giác, mở mắt trừng hắn, nghiến răng gọi thẳng đại danh:
“Liễu Tố! Chàng đi lấy lại tiền đi! Cái lang trung đó lừa chàng rồi!”
Liễu Tố vẫn ngồi bên giường, ánh mắt sâu thẳm:“Ta thì hắn lừa được gì?Bát thuốc đó… có phải do lang trung kê đâu.”
Ta lúc này cuối cùng cũng nhận ra.
Bát thuốc đó—Là một liều Mông Hãn tán đã được pha loãng.
Ta đang còn chưa kịp mắng hắn, cả người đã mềm nhũn ra giường.
Ngay khoảnh khắc ấy, Liễu Tố cúi người áp sát, ghé vào tai ta, giọng trầm thấp:
“Hoa nhà không thơm bằng hoa dại à?Chờ nàng khỏi bệnh, lại muốn ra ngoài thèm thuồng thân thể người khác nữa à?”
26.
Ta—Một sát thủ giang hồ, quen đánh đấm, tham tiền, háo sắc, lúc nào cũng ngẩng đầu sống giữa thị phi.Vậy mà hôm nay… lại bị chính phu quân ăn mày của mình cho uống thuốc, lừa lên giường!