1.
Ta đại khái có thể đoán được, Tô Oánh muốn làm gì.
Bởi kiếp trước, nàng cũng đã làm điều tương tự vào đêm đại hôn của ta.
Khoác lên người bộ váy lụa mỏng đỏ thẫm, đôi mắt ngân ngấn lệ, nàng đứng chặn đường Tiêu Duẫn – phu quân ta khi ấy, ngay lúc hắn chuẩn bị quay về động phòng, rồi tự mình dâng gối.
“Ta biết làm vậy là sai, nhưng lòng ta ngưỡng mộ Điện hạ từ lâu. Chỉ cần có thể ở bên cạnh người, dù chỉ là một thị thiếp, ta cũng cam tâm tình nguyện.”
Nhưng nàng chẳng phải vì quá si mê Tiêu Duẫn, mà đơn giản chỉ vì thích tranh giành đồ của ta mà thôi.
Kiếp trước, Tiêu Duẫn chẳng thể cưỡng lại sự mê hoặc ấy. Đêm tân hôn, hắn cùng nàng quấn quýt bên nhau.
Về sau, hắn thậm chí còn ép ta hòa ly, rồi lập nàng làm chính phi.
Kiếp này, dù ta đã chủ động tránh xa bọn họ, chọn một phu quân khác để gả, thì nàng vẫn giở lại trò cũ, muốn trèo lên giường Tiêu Thuấn.
Lúc nàng chặn Tiêu Thuấn lại, ta đang đứng ngay sau tảng giả sơn gần đó.
Nhìn nàng từng bước tiến gần Tiêu Thuấn, đôi mắt ánh lên tia lệ, giọng nói mềm mại vang lên:
“Ta không cầu danh phận, dù chỉ là một thiếp thất, dù chỉ được hầu hạ người, ta cũng nguyện ý…”
Nàng quả thực rất đẹp, nếu chỉ xét về dung mạo, nàng chính là nữ tử xuất sắc nhất nhà họ Tô.
Nhất là khi bày ra dáng vẻ đáng thương như vậy, e rằng chẳng có nam nhân nào không động lòng.
Nhưng Tiêu Thuấn lại không phải người bình thường.
Hắn là người mà ta đã ngàn chọn vạn tuyển, là nam nhân duy nhất trong Đại Lương không dễ dàng rơi vào mỹ nhân kế.
2.
Tiêu Thuấn – hoàng tử thứ sáu của Hoàng đế đương triều.
Là vị hoàng tử duy nhất cho đến nay được sắc phong thân vương.
Tương truyền, hắn tính tình bất thường, tàn nhẫn vô tình, gương mặt như La Sát, tuyệt đối không gần nữ sắc.
Thậm chí, từng có cung nữ lén trèo lên giường hắn, cuối cùng bị hắn thẳng tay đán/h thành tà/n ph/ế.
Dĩ nhiên, những lời đồn ngoài kia chẳng biết thực hư thế nào.
Nhưng có một chuyện là thật—triều đình rộng lớn, không một vị đại thần nào dám gả nữ nhi mình cho hắn.
Chỉ có ta là ngoại lệ.
Ta là người duy nhất tìm mọi cách để được gả cho hắn.
Không vì điều gì khác, chỉ bởi câu chuyện về cung nữ bị đánh tàn phế ấy.
Lúc Tô Oánh lần nữa bày tỏ tình ý với Tiêu Thuấn, ta vẫn ẩn mình sau tảng giả sơn, vừa thong thả nhấm nháp hạt dưa đã bóc sẵn, vừa hạ giọng hỏi Tiêu Bình – nha hoàn bên cạnh:
“Ngươi nói xem, giữa Tô Oánh và Tiêu Thuấn, ai sẽ là kẻ chiến thắng?”
Ta thực sự chỉ muốn xem kịch vui mà thôi.
Cơ hội được xem một vở diễn miễn phí thế này đâu phải lúc nào cũng có.
Tiêu Bình không đáp, chỉ lặng lẽ nhét thêm một nắm hạt dưa vào tay ta, nhỏ giọng phàn nàn:
“Dẫu sao người cũng thật thong dong.”
Thong dong gì chứ?
Nếu Tô Oánh thất bại, đương nhiên là chuyện đáng mừng.
Còn nếu nàng ta thành công… thì ta đành làm người phá hoại tình cảm đôi lứa một lần vậy.
Dù gì ta cũng ở ngay đây, chẳng lẽ lại để mọi chuyện diễn ra như kiếp trước?
Kiếp trước, sáng hôm sau, sau khi chuyện đã rồi, ta còn vì giữ thể diện cho nhà họ Tô mà ngu ngốc cầu xin một danh phận trắc phi cho nàng ta.
Tất nhiên, kiếp này ta sẽ không làm chuyện dại dột ấy nữa.
Hơn nữa, ta tin vào con mắt nhìn người của mình.
Vậy nên, ta lại hạ giọng nói với Tiêu Bình:
“Chúng ta cá hai lượng bạc, ta đặt cửa Tiêu Thuấn sẽ không mắc bẫy.”
3.
Tiêu Bình rõ ràng là người không có chút thú vị nào, chẳng buồn cá cược với ta.
Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì—ta có thể tự đánh cược với chính mình.
Ta đã hạ quyết tâm:
Nếu Tô Oánh vẫn có thể giở trò thành công như kiếp trước, ta lập tức vào cung thỉnh chỉ hòa ly, nhường lại danh vị chính phi cho nàng ta, tìm một nơi yên tĩnh dưỡng già, an ổn sống nốt quãng đời còn lại.
Nhưng nếu Tiêu Thuấn có thể chống lại cám dỗ, vậy thì ta sẽ không ngại ngần mà tính toán từng món nợ cũ, đòi lại tất cả những uất ức mà ta đã chịu đựng ở kiếp trước.
Nghĩ vậy, ta càng cảm thấy hứng thú, đưa mắt quan sát hai người bên hồ.
Phải thừa nhận, những lời đồn bên ngoài thật sự có phần không công bằng—Tiêu Thuấn quả thực vô cùng tuấn mỹ.
Có lẽ là nhờ kế thừa huyết thống Tây Vực từ mẫu phi của hắn, nên đường nét khuôn mặt hắn sâu hơn hẳn nam nhân Đại Lương.
Khoác trên người bộ hỷ bào đỏ thẫm, hắn đứng dưới ánh trăng mờ ảo, tựa như tiên nhân giáng thế.
Khoảng cách quá xa, ta không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt hắn.
Chỉ thấy hắn cứ trừng mắt nhìn chằm chằm vào Tô Oánh.
Mà nàng ta thì vẻ mặt mừng rỡ, miệng nói những lời tình ý triền miên, từng bước, từng bước áp sát.
Khoảng cách giữa hai người ngày một gần, gần đến mức chỉ còn chút nữa là kề sát vào nhau.
Tiêu Bình đứng phía sau không nhịn được, khẽ nhắc:
“Tiểu thư, người sắp thua rồi.”
Ta vẫn chẳng vội vã, chỉ giơ tay ra hiệu cho nàng.