1.
Gió bắc cuồn cuộn quét qua mái hiên, mái tóc búi kỹ càng của nàng đã vương đầy tuyết trắng.
“Cẩm Niên… chàng đưa người ngoài về phủ là có ý gì?”
Khi thấy ta được Lục Cẩm Niên bế xuống từ xe ngựa, sắc mặt tươi tắn của Lý Hoài Ngọc lập tức phủ một tầng sương lạnh.
“Chàng sao có thể ôm nữ nhân khác?”
“Thả ra! Mau thả nàng ta xuống!”
Lý Hoài Ngọc là thiên kim phủ Tể tướng, từ nhỏ đã được nuông chiều. Lời còn chưa dứt, tay nàng ta đã vội vàng kéo ta ra khỏi vòng tay Lục Cẩm Niên.
Ta thân thể suy kiệt, đứng không vững, bị giật mạnh liền ngã nhào xuống đất.
Cú ngã khiến cánh tay đầy thương tích và lớp áo lót đẫm máu lộ ra trước mắt hắn.
Hắn lập tức đỡ lấy ta, ánh mắt đầy lo lắng:
“Nàng bị thương nặng thế này sao?”
“Lúc nãy còn cứ nói không sao là thế nào?”
Càng thêm áy náy, hắn quay đầu quát Lý Hoài Ngọc, giọng nói cũng lạnh đi mấy phần:
“Hoài Ngọc, ngày thường nàng ghen tuông cũng thôi đi, nhưng bây giờ nàng không nhìn rõ tình hình sao?”
“Vị cô nương này chẳng phải là…”
Ta vội giơ tay nắm lấy vạt áo hắn, ngăn lời sắp nói ra, giọng yếu ớt run rẩy:
“Thái tử phi chỉ là có ý tốt muốn đỡ ta… là do ta không cẩn thận nên mới…”
Hắn liếc ta một cái, khẽ lắc đầu:
“Bổn cung đâu có mù, nàng không cần thay nàng ta nói đỡ.”
Ta rủ mi cúi đầu, thân thể khẽ nghiêng, mượn lực nghiêng người ngã vào lòng Lục Cẩm Niên.
Lý Hoài Ngọc trông thấy động tác thân mật giữa ta và hắn, cuối cùng cũng giận đến phát điên:
“Ngươi chỉ là một tiện dân nho nhỏ, vậy mà dám tự xưng là ta trước mặt bổn phi và Thái tử?”
“Người đâu, lôi nữ nhân vô lễ này xuống, loạn côn đánh chết cho ta!”
Thị vệ Đông cung vừa định tiến lên đã bị Lục Cẩm Niên quát lớn:
“Các ngươi coi bổn cung chết rồi hay sao?”
“Rốt cuộc ai mới là chủ nhân Đông cung này?”
Hắn liếc nhìn Lý Hoài Ngọc một cái, vung tay áo, lập tức bế bổng ta lên:
“Lý Hoài Ngọc, vị cô nương này là khách của bổn cung. Nếu ngươi còn dám hồ nháo, đừng trách bổn cung không khách sáo.”
Hắn dặn người đi truyền thái y, còn mình thì ôm ta đi thẳng về phía tiểu viện.
Gương mặt ta vùi trong lồng ngực hắn, lúc ngang qua bên người Lý Hoài Ngọc, ta nhướn mày, khẽ mấp máy môi:
“Đồ ngu.”
Trong khoảnh khắc ấy, gương mặt nàng ta như núi lửa nứt toác, cơn giận trào ra dữ dội, không sao kiềm lại được.
2.
Lý Hoài Ngọc có thể ngồi lên vị trí Thái tử phi, chung quy vẫn là kẻ thông minh.Bị ta giở trò trước cửa Đông cung, suốt hai ngày qua nàng ta đều án binh bất động.Ngay cả chuyện Lục Cẩm Niên muốn giữ ta lại Đông cung để dưỡng thương, nàng ta cũng không lên tiếng phản đối.
“Nàng cứu mạng bổn cung, vậy mà bổn cung vẫn chưa biết quý danh.”“Chẳng lẽ cứ mãi gọi ngươi là ‘cô nương’ sao?”
Hắn ngồi bên mép giường, mắt không rời ta, giọng điệu ôn hòa, thanh âm trong trẻo.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, ánh tuyết ngoài sân phản chiếu lên khung cửa sổ, luồng sáng dịu rọi lên khuôn mặt hắn, khiến đường nét ấy thêm phần tuấn tú thanh nhã, gần như không thực.
Khó trách tiểu thư nhà ta lại đem lòng yêu hắn.
“Điện hạ đúng là… dung mạo bất phàm.”
Câu trả lời lạc đề của ta khiến hắn khựng lại, ánh mắt khẽ dao động, rồi khẽ cong môi, hứng thú nhìn ta:
“Xem ra bổn cung quả thật nhờ gương mặt này mới có thể biết được tên cô nương rồi.”
“Vậy… cô nương có nguyện ý, nói cho ta biết tên gọi là gì không?”
Ta cụp mắt, nụ cười vừa vặn không thừa không thiếu:
“Dân nữ mồ côi từ nhỏ, nếu điện hạ không chê, có thể gọi là Chi Chi.”
Lục Cẩm Niên nhẹ mím môi, lặp đi lặp lại cái tên ấy mấy lần, sau đó mỉm cười khen ngợi rồi mới hỏi tiếp:
“Hôm đó bổn cung gặp dã thú trong núi, thị vệ người thì chết, kẻ thì trọng thương… Nếu không có Chi Chi xả thân cứu giúp, chỉ e bổn cung đã sớm vùi thây nơi rừng sâu rồi.”
“Bổn cung thật hiếu kỳ, hôm đó tình thế nguy hiểm như vậy, một nữ tử như nàng, sao lại dám xông vào cứu ta?”
Lục Cẩm Niên sống trong thâm cung bao năm, muốn khiến hắn tin tưởng đâu phải chuyện dễ dàng.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, bất ngờ bật cười:
“Dĩ nhiên là vì… điện hạ sinh ra quá đỗi tuấn tú rồi.”
Một nam nhân sống theo khuôn phép bao năm, lúc đối mặt với câu trả lời chẳng theo lẽ thường kia của ta, nhất thời sững sờ.
Hắn có vẻ thấy lý do ấy vừa nực cười lại có phần thú vị, khẽ bật cười, lắc đầu:
“Chỉ vì vậy thôi sao?”
Ta nghiêm túc gật đầu:
“Ái mộ cái đẹp là bản tính con người.”
“Điện hạ tuấn tú như thế, ta nổi lòng tham sắc… chẳng phải rất bình thường sao?”
Hắn bị câu nói thẳng thắn ấy làm cho sững lại, khẽ ho một tiếng, vành tai cũng ửng đỏ.
Một lúc lâu sau mới khẽ thở ra:
“Nàng thật khác với những nữ tử ta từng gặp, thẳng thắn đến mức… có chút đáng yêu.”
Ta giả vờ cúi đầu e lệ, lòng thầm đếm nhẩm thời gian.Đến khi khóe mắt liếc qua khe cửa, thấy một vạt váy hồng khẽ lay trong gió—
Ta mỉm cười, khẽ nói:
“Điện hạ nói ta đáng yêu, chẳng lẽ không sợ Thái tử phi nổi giận sao?”
“Ta chỉ là thôn nữ quê mùa, sao sánh được với thiên kim thế gia.”
“Dân nữ không xứng.”
Lục Cẩm Niên chỉ lắc đầu: