3.
Lần nữa gặp lại Lục Cẩm Niên, là ở một con hẻm nhỏ ẩm ướt và bẩn thỉu nơi kinh thành.
Hôm đó tuyết rơi rất lớn, ta chỉ mặc một lớp áo mỏng, cuộn mình nơi góc tường. Đầu tóc đã phủ đầy tuyết trắng, lông mi cong vút vương đầy băng giá, tay chân cứng đờ chẳng còn cảm giác.
Ngay khi ta sắp ngất đi, Lục Cẩm Niên bỗng xuất hiện ở đầu hẻm.
Hắn vội vàng bước tới. Khi nhìn thấy thân thể ta đầy rẫy vết roi, sắc mặt hắn đen lại đến cực điểm.
“Chi Chi, bổn cung cuối cùng cũng tìm được nàng rồi.”
Ta ngã nhào vào lòng hắn, ngẩng đầu lên, môi khô nứt run rẩy, khe khẽ hỏi:
“Điện hạ… chàng là thiên thần sao?”
“Chàng là Bồ Tát được phái đến cứu thiếp phải không?”
Lục Cẩm Niên lấy áo choàng dày bọc lấy thân thể ta, siết chặt ta vào ngực mình hơn nữa.
“Chi Chi, bổn cung là đến đón nàng về nhà.”
Lúc ta được hắn bế về tiểu viện, liếc mắt một cái liền trông thấy Xuân Đào nằm ngất xỉu nơi hành lang.
Toàn thân nàng ta đầy vết roi, y phục bị xé rách tả tơi, máu từ những vết thương không ngừng thấm ra, nhuộm đỏ cả lớp tuyết phủ trên người.
Thật đẹp. Giống như cánh mai đỏ nở rộ giữa trời tuyết trắng.
Một cơn khoái ý dâng trào trong lòng, khóe môi ta gần như không thể kìm nén nụ cười.
Năm đó, chính Xuân Đào là kẻ đã đưa xác tiểu thư về Tô phủ.
Nàng ta bảo thị vệ lôi thi thể tiểu thư ra bọc đại bằng một tấm chiếu rách, tiện tay vứt ở ngay cổng lớn Tô gia.
“Chỉ là một thứ nữ thấp hèn, Thái tử chịu cưới nàng ta đã là phúc ba đời. Không ngờ lại dám tư thông với thị vệ, bị tiểu thư nhà ta bắt quả tang tại chỗ.”
“Loại người như vậy vốn nên bị lăng trì xử tử, chỉ là tiểu thư nhà ta hiền lành nên mới để lại cho nàng ta một cái xác nguyên vẹn.”
Nói xong, nàng ta còn hung hăng đá một cước vào thi thể tiểu thư, sau đó phun một ngụm nước bọt xuống đất, lấy khăn lụa che miệng mũi lại, nét mặt tràn đầy khinh bỉ.
“Đúng là xúi quẩy. Buồn nôn chết đi được.”
Tiểu thư nhà ta làm sao mà “xúi quẩy”? Nàng đối với Lục Cẩm Niên một lòng si mê, sao có thể đi tư thông với thị vệ?
Những năm ta ở Tô phủ, nàng ngày nào cũng thì thầm bên tai ta.
Điều nàng hay nói nhất chính là chuyện năm xưa Lục Cẩm Niên làm sao cứu nàng từ Liên Trì lên, lại làm sao hành hiệp trượng nghĩa, chăm lo cho bá tánh.
Chuyện ấy kể đi kể lại đến mức tai thỏ của ta cũng sắp mọc kén.
Trong lòng nàng, Lục Cẩm Niên chính là người sinh ra để làm hoàng đế.
“Chi Chi, hôm nay Lục Cẩm Niên lại đích thân ra cổng thành phát cháo cho dân nghèo, chàng ấy thật sự là một người tốt.”
“Chàng thấu hiểu lòng dân, khoan hậu với thuộc hạ, sau này nhất định sẽ là một minh quân.”
Khi biết mình được chọn làm Thái tử phi, có thể vinh quang gả vào Đông cung, nàng đã vui mừng đến mức kéo tai thỏ của ta xoay vòng mấy lượt.
Những ngày chờ thành thân, trên gương mặt nàng lúc nào cũng tràn ngập ý cười, vui vẻ không thôi.
Nàng một lòng một dạ với Lục Cẩm Niên, sao có thể làm ra chuyện phản bội?
Thế nhưng không ai biết sự thật, cũng không ai chịu thương tiếc.
Người nhà họ Tô rõ ràng hiểu bên trong có điều mờ ám, nhưng vì không dám đắc tội quyền quý nên đành nhẫn nhịn nuốt xuống nỗi uất ức này.
Đám người đứng xem bên ngoài lại càng quá đáng. Họ không phân trắng đen, chẳng cần tìm hiểu thực hư, cứ thế đứng trên cái gọi là đạo đức mà phán xét, mắng tiểu thư là hồng hạnh vượt tường, là nữ tử lẳng lơ.
Cuối cùng, thi thể của tiểu thư bị người ta qua loa quấn lại đưa ra hậu viện. Người trong tông từ không chấp nhận nữ nhi đã xuất giá, người nhà họ Tô lén đem nàng đi chôn ở bãi tha ma.
Để mặc cho lớp bùn đất bẩn thỉu nhớp nháp vùi lấp thân thể nàng, làm bẩn cả tấm thân trong sạch của nàng.
“Điện… điện hạ…”
Ta run rẩy cả người, khẽ rúc sâu hơn vào lòng Lục Cẩm Niên.
Hắn cụp mắt liếc nhìn Xuân Đào đang nằm bất động trên nền tuyết, khẽ hừ lạnh một tiếng, tiện chân đá xác nàng ta một cái.
“Vài hôm trước phụ hoàng bệnh nặng nguy kịch, bổn cung phải nhập cung hầu hạ. Nha đầu này lại thừa cơ ra tay với nàng, còn ép nàng viết thư từ biệt, đuổi nàng ra khỏi phủ.”
“Nếu không nhờ thị vệ thân cận của bổn cung quay lại lấy dược liệu, tận mắt chứng kiến tất cả, e là đến giờ bổn cung vẫn bị giấu nhẹm.”
Hắn thở dài, giọng trầm thấp dịu dàng, như dỗ dành một đứa trẻ.
“Chi Chi, bổn cung đã thay nàng trừng trị ả rồi. Nàng cứ yên tâm ở bên cạnh bổn cung, dưỡng thương cho tốt. Chờ đến khi thân thể hồi phục, muốn đi hay muốn ở lại, lúc đó hãy quyết định cũng chưa muộn.”
Ta khẽ cúi đầu nhìn thi thể Xuân Đào đã tắt thở, ngoan ngoãn gật đầu.
“Điện hạ chịu vì dân nữ ra mặt, đã là ân điển lớn lao rồi.”
“Chi Chi xin đa tạ điện hạ.”
Lục Cẩm Niên không phải kẻ ngốc. Hắn cần Lý Hoài Ngọc để củng cố quan hệ giữa mình và Thừa tướng.