1
Tôi tên là Chu Minh Phương, năm nay 49 tuổi.
Hôm qua, trong bữa tiệc mừng thọ 50 tuổi của chồng tôi – một vị cục trưởng, ông ấy đột nhiên tuyên bố:
Ông ấy muốn nghỉ hưu sớm, cùng “tri kỷ tâm hồn” của mình tự lái xe đi du lịch, theo đuổi “thơ ca và vùng đất xa xôi”.
“Tri kỷ tâm hồn” cái quái gì chứ?
Chẳng phải chỉ là một nữ thi sĩ lang thang quen qua mạng, chuyên tán tỉnh ve vãn đó sao?
Tôi vừa tức vừa giận, lật tung bàn tiệc sinh nhật mà tôi đã dày công chuẩn bị.
Nhưng chồng tôi, con trai và cả con dâu đồng loạt đứng ra trách móc tôi.
Chồng tôi nói:
“Anh vì gia đình này mà vất vả nửa đời người, dù có làm đến chức cục trưởng cũng chưa từng lăng nhăng bên ngoài, như vậy là xứng đáng với em và con rồi.”
Con trai tôi thì bảo:
“Mẹ à, dù sao bố cũng là cục trưởng, có lý tưởng và khát vọng sống. Mẹ nhìn lại mình đi, suốt ngày chỉ biết nấu cơm, giặt giũ, quét dọn.”
“Bố đã vì mẹ mà chịu đựng suốt ba mươi năm rồi. Giờ bố mẹ đều lớn tuổi, cũng nên để bố đi theo đuổi ước mơ của riêng mình.”
Ngay cả con dâu cũng góp lời:
“Mẹ, mẹ đừng ích kỷ như vậy. Bố cũng là con người, cũng có lý tưởng. Ông ấy muốn đi đây đi đó khi còn khỏe, có gì là sai?”
Tôi tức đến mức nước mắt giàn giụa.
Tất cả mọi người đều đúng, chẳng lẽ sai là ở tôi sao?
Tôi không muốn chồng đi xa, là vì ông ấy bị tiểu đường di truyền, huy/ết á/p và mỡ m/áu đều cao, cần được kiểm tra và dùng thu//ốc định kỳ.
Tôi không muốn chồng nghỉ hưu sớm, cũng là vì nghĩ cho con trai và con dâu.
Chồng tôi hiện là cục trưởng văn hóa, chỉ cần ông ấy còn tại chức, con trai và con dâu mới vào làm công chức sẽ không bị cấp trên làm khó, sau này trong thể chế cũng dễ thăng tiến hơn.
Huống hồ, con dâu tôi đã ma//ng th//ai, chỉ còn nửa năm nữa là sinh.
Đến lúc đó nếu cả tôi và chồng đều có mặt, cũng có thể giúp trông cháu.
Lương của chồng tôi cao, chế độ tốt, thỉnh thoảng còn phụ thêm cho vợ chồng con trai một ít, giảm bớt áp lực sinh hoạt cho cặp đôi trẻ.
2
Tôi kiên nhẫn giải thích từng lý do một cách chân thành.
Nhưng chồng tôi chỉ nhếch môi cười lạnh:
“Nói cho cùng, em chỉ muốn dùng cái gọi là ‘gia đình’ để trói buộc anh cả đời trong cái nhà này, đúng không?”
Con trai cũng đứng về phía bố:
“Mẹ à, bao năm qua bố đã vì gia đình mà hy sinh quá nhiều rồi. Mẹ làm ơn rộng lượng một chút, để bố được sống vì bản thân một lần đi.”
Tôi cười gằn, tức nghẹn:
“Bố con các người không dễ dàng? Chẳng lẽ tôi dễ dàng chắc?”
Con trai tôi cau mày mất kiên nhẫn:
“Mẹ chỉ là một bà nội trợ, suốt ngày quanh quẩn trong nhà. Tiền bạc trong nhà đều do bố kiếm.
Mẹ ngoài giặt giũ, cơm nước, mẹ còn biết làm gì? Có gì mà không dễ dàng?”
Tôi không thể tin nổi, nhìn chằm chằm đứa con trai mà chính mình đã vất vả nuôi lớn.
Chồng tôi vì mải mê lo sự nghiệp, chuyện trong ngoài đều do một mình tôi gánh vác.
Những năm tháng khó khăn nhất, bố mẹ chồng ốm liệt giường, con trai còn học tiểu học,
Tôi phải dậy từ 5 giờ sáng để nấu bữa sáng cho cả nhà,
Đưa con đi học, rồi lại chạy đến bệ/nh vi/ện chăm bố mẹ chồng.
Tôi vừa phải đưa cơm, giặt giũ, tắm rửa, lau người, đổ bô, trông bệnh.
Chiều lại chạy về đón con, giặt đồ, nấu cơm, kèm con học bài.
Khi chồng tôi bảnh bao nơi công sở, mải miết thăng tiến sự nghiệp,
Tôi lại như một người giúp việc toàn thời gian, không ngày nào được nghỉ, cúc cung tận tụy vì gia đình.
Chưa đến 40 tuổi mà đã héo mòn như phụ nữ năm sáu mươi.
Chồng tôi chỉ hơn tôi một tuổi, nhưng trông như trẻ hơn cả chục tuổi.
Năm mươi tuổi mà tóc vẫn đen nhánh, mắt sáng long lanh.
Còn biết chăm sóc bản thân, thể hình cân đối. Mỗi sáng mặc chiếc sơ mi trắng do tôi cẩn thận là phẳng,
Xuất hiện trên truyền hình với vẻ ngoài hào hoa, phong độ, còn được cư dân mạng khen là “cục trưởng đẹp trai nhất lịch sử”.
Nghe chồng và con trai từng câu từng chữ ghét bỏ và trách móc,
Tôi cúi đầu, nhìn chiếc áo phông rộng đã ố vàng trên người,
Và đôi tay chai sạn, biến dạng vì làm việc nhà suốt mấy chục năm.
Chiếc áo phông này là đồ cũ của chồng và con trai, cổ áo đã dão.
Tôi chẳng mua đồ cho bản thân, vì muốn dành tiền mua quần áo đẹp cho hai cha con mặc đi làm.
Tôi chỉ mặc đồ thải lại.
Chồng tôi bị tiể/u đư/ờng, con trai lại kén ăn,
Vì muốn cha con họ ăn uống đầy đủ, tôi phải nghiên cứu thực đơn dinh dưỡng,
Mỗi ngày đều nấu canh, nấu súp, chuẩn bị kỹ lưỡng.
Chính đôi tay đầy chai sạn và biến dạng này, là dấu tích của bao năm tháng nấu nướng vì họ.
Tôi cúi đầu không nói gì.
Con trai lạnh nhạt buông một câu, rồi kéo tay chồng tôi ra ngoài:
“Nếu mẹ còn tiếp tục làm ầm lên, đến lúc bố muốn ly hôn thì đừng trách con đứng về phía bố.”
“Con đưa bố về nhà con ở vài hôm, mẹ cứ ở đây mà bình tĩnh lại.”
3
“Rầm!” — Cánh cửa lớn bị đóng sầm lại.
Chỉ cách nhau một cánh cửa, mà tôi, chồng và con trai, như thể đã trở thành người của hai thế giới khác nhau.
Tôi ngã gục xuống ghế sofa, òa khóc nức nở.
Thật ra, tôi đã linh cảm chồng có người khác từ lâu rồi.
Nửa năm trước, trên kệ sách của chồng bỗng xuất hiện hai cuốn thơ in rất đẹp.
Trên bìa là hình một nữ tác giả trang điểm nhẹ, dịu dàng, thanh tú.
Bút danh của cô ta là “Ôn Uyển” — nghe thôi đã thấy dịu ngọt.
Tôi cứ nghĩ chồng mình chỉ đơn thuần là bắt đầu yêu thích thơ ca.
Hồi trẻ tôi cũng từng thích làm thơ, nên bữa cơm hôm đó, tôi thử gợi chuyện.
Không ngờ chồng tôi lại nhăn mặt tỏ vẻ chán ghét: