6.
Trên đường về, không ai nói gì.
Anh đi phía trước, tôi lặng lẽ đi sau.
Giữa hai người cách nhau chỉ ba bước chân, mà cứ như ngăn cách bởi cả dòng Hoàng Hà.
Ánh đèn pin trong tay anh lia qua lia lại, rọi sáng một khoảnh đất gồ ghề lồi lõm.
Sắp đến cổng khu gia thuộc, anh bỗng dừng lại.
“Còn đau không?”
Tôi không trả lời.
Anh lại nói: “Sắp đến Tết Nguyên Tiêu rồi, mai đến cửa hàng hợp tác xã kéo vài thước vải, mua chút đồ Tết.”
Lần đầu tiên.
Lần đầu tiên anh chủ động rủ tôi ra ngoài.
Cửa hàng hợp tác xã đông nghịt người.
Mùi mồ hôi, mùi xì dầu, mùi vải thô… trộn lại như một đám khí nồng sặc lên mặt.
Anh đè tôi ngồi xuống một chiếc ghế dài ở góc tường, dặn đừng đi lung tung.
Rồi chen vào bên trong, thẳng hướng quầy dược phẩm.
Bóng lưng anh cao lớn, thẳng tắp.
Giữa một đám người áo xám bận rộn, nổi bật đến khó tin.
Anh nói gì đó với người bán hàng, lông mày nhíu chặt, sắc mặt vội vã.
Biểu cảm ấy — suốt dọc đường đi cũng chưa từng có.
Người bán hàng lục lọi phía sau, lấy ra một gói giấy nhỏ đưa cho anh.
Anh không nhận ngay.
Chỉ đập đập túi áo lép kẹp, rồi chỉ tay về cuốn sổ nợ treo bên cạnh.
Người bán hàng gật đầu, ghi một khoản lên sổ.
Ghi nợ.
Vì thuốc của Trần Vân, một người như Tiêu Tranh… cũng phải dựa vào thể diện mà ghi nợ.
Tia hy vọng vừa được gió đêm thổi lên trong lòng tôi, kêu “tách” một tiếng — tắt ngóm.
Anh chen ra khỏi đám đông rất nhanh.
Gói thuốc in dấu thập đỏ được anh nhét thẳng vào túi áo.
Nhưng trên tay, anh vẫn còn cầm một gói giấy đỏ nhỏ vuông vắn.
Về đến nhà, anh tiện tay vứt gói thuốc lên bàn.
Còn cái gói đỏ kia… anh cẩn thận mở ra.
Là một chiếc vòng ngọc.
Chất ngọc bình thường, nhưng dưới ánh đèn vàng mờ mờ, vẫn ánh lên một tầng sáng dịu.
Thứ này không rẻ.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc vòng.
Phản xạ đầu tiên — là mua cho Trần Vân.
Cô ta bị dọa sợ, cái vòng này là để dỗ, là quà bù, là… chút tâm tư mờ ám không dám nói ra.
“Cửa hàng hợp tác xã mới nhập hả?”
Giọng tôi rất bình thản, không có chút sóng gió.
Anh chỉ “ừ” một tiếng, nâng chiếc vòng ngọc lên soi dưới ánh đèn.
“Nghe nói hàng mới từ thủ đô chuyển về. Chỉ có đúng một chiếc.”
Tôi cụp mắt xuống.
“Không rẻ đâu nhỉ?”
“Cũng… được.”
“Trần Vân chọn đúng không?” Tôi giả vờ lơ đễnh. “Cô ấy mắt nhìn tốt thật. Mấy thứ tinh xảo như thế… cũng hợp với cô ấy.”
Động tác của Tiêu Tranh khựng lại.
Anh đặt vòng ngọc lên mảnh giấy đỏ, đôi mắt sắc bén quét qua tôi.
“Hỏi chuyện đó làm gì?”
Tôi mỉm cười nhạt.
“Không gì cả. Cô ta thích thì anh mua cho cô ta thôi. Cũng hợp lý.”
Anh im lặng.
Chỉ lẳng lặng gói vòng ngọc lại, nhét vào ngăn kéo đầu giường, cạch một tiếng… khóa lại.
Còn cẩn thận hơn cả khi để tiền trợ cấp.
Không khí trong phòng đặc quánh.
Anh ngồi xuống bàn, rót một ly nước, rồi tùy ý hỏi:
“Sắp Tết rồi, muốn mua gì không?”
Cái giọng y hệt như bố thí cho kẻ ăn xin ven đường.
Tôi nhìn anh, đột nhiên thấy buồn cười.
“Tôi muốn mua vài quyển sách.”
Đôi mày anh lập tức nhíu lại.
“Em đọc hiểu sao? Đừng phí tiền.”
Lại câu đó.
Tôi quay mặt đi, trong miệng chỉ toàn vị đắng.
Phải rồi.
Trong mắt anh, tôi chỉ là đứa đàn bà quê mùa, ngay cả tên mình còn đánh vần không xong. Đọc sách? Đúng là hoang phí.
Bữa tối tôi nấu thịt kho tàu.
Thơm lừng, óng ánh mỡ vàng.
Anh không nói một lời, chỉ cúi đầu ăn, liên tục gắp thịt.
Trong nhà chỉ nghe tiếng chén đũa va vào nhau lạch cạch.
Ăn xong, dọn dẹp xong.
Tôi kéo từ dưới gầm giường ra chiếc hộp bánh quy rỉ sét.
Bên trong là toàn bộ gia sản tôi tích cóp bấy lâu nay:
Một xu tiền đồng, hai hào tiền giấy, tờ lớn nhất là năm đồng.
Đó là tiền tôi khâu áo cho người trong khu, từng đường kim mũi chỉ mà thành.
Tôi đổ hết lên bàn.
Cẩn thận đếm từng tờ.
Ban đầu, số tiền này tôi định mua cho anh một chiếc áo len.
Nhưng bây giờ… nó có chỗ dùng khác rồi.
Một xu.
Hai xu.
Đếm sai.
Tâm trí rối như tơ, tôi chẳng buồn đếm nữa.
Tôi gom hết đống tiền vụn ấy, đẩy về phía anh.
“Anh cầm đi.”
Tiêu Tranh ngẩng lên, ánh mắt dò xét.
“Để làm gì?”
“Thuốc anh mua… chẳng phải ghi nợ sao?” Tôi nói. “Trả tiền đi.”
Sắc mặt anh tối sầm.
“Chuyện của tôi, em không cần lo.”
“Em chỉ không muốn đến Tết rồi còn bị người ta chỉ trỏ nói nhà Đoàn trưởng nợ mà không trả.”
“Thẩm Tịch!”
Giọng anh hạ thấp, nhưng lửa giận đã lan đến từng chữ.
“Ý em là gì? Nghĩ anh không có khả năng trả nổi à?”
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt không né tránh, nhìn thẳng vào mắt anh.