Từ nhỏ mẹ tôi đã dạy, đàn ông phải chọn người ít nói, biết “làm” nhiều.
Vì vậy, tôi vừa nhìn đã ưng ngay vị thủ trưởng lạnh lùng của quân khu.
Phó Vân Sâm quả thực rất biết” làm”. Một đêm, anh có thể dùng hết ba hộp "áo mưa" nhỏ, tư thế không hề trùng lặp, mỗi cú đều có thể chạm lên đỉnh.
Nhưng anh ta không bao giờ nghe điện thoại của tôi, không trả lời tin nhắn.
Kết hôn năm năm, nửa đêm tôi sốt cao, gửi 99 tin nhắn, mãi mãi là đã đọc mà không hồi đáp.
Phố xá bạo loạn, tôi trúng liền ba phát đạn, gọi điện cho anh, luôn là thuê bao không nhấc máy.
Cho đến khi tôi szảy thzai vì không có chữ ký của người giám hộ.
Vừa xuống khỏi bàn mổ, tôi đã mang theo cái búa xông vào phòng chỉ huy của Phó Vân Sâm, đập nát chiếc điện thoại của anh.
“Không xem điện thoại, không nghe điện thoại, anh còn giữ lại làm gì!”
Phó Vân Sâm bình tĩnh đứng một bên, mặc kệ tôi phát điên.
Cho đến khi chiếc điện thoại vỡ nát vang lên một tiếng chuông tin nhắn đặc biệt được cài đặt, sắc mặt anh đột nhiên thay đổi, không nói hai lời xông ra ngoài.
Tôi đi theo sau anh, đến một khu chung cư cao cấp.
Một người phụ nữ đang đỡ bụng bầu, bước chân nhỏ nhẹ đi ra từ căn hộ.
Phó Vân Sâm bước nhanh tới, cẩn thận đỡ cô ấy lên: “Đừng sợ, con sẽ không sao đâu.”
Khoảnh khắc đó, lòng tôi nguội lạnh như tro tàn, lập tức làm ba việc.
——
01.
Việc thứ nhất: Tôi đặt lịch ở phòng Quân Chính để làm thủ tục giải trừ hôn nhân quân nhân cưỡng chế.
Việc thứ hai: Tôi đóng gói tất cả đồ đạc của Phó Vân Sâm vứt ra ngoài, căn nhà tân hôn là của tôi, người nên cút là anh ta.
*Việc thứ ba: Tôi gọi điện cho người anh trúc mã đã theo đuổi tôi bảy năm: “Giang Trì Uyên, anh từng nói chỉ cần em hối hận, anh thà vi phạm kỷ luật cũng sẽ cưới em, còn giữ lời không?”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười vui vẻ: “Đương nhiên rồi, bảo bối, chỉ cần em bằng lòng, mạng này cũng cho em.”
“Được, một tháng nữa, em ly hôn rồi gả cho anh.”
Vừa cúp điện thoại, cửa phòng đột nhiên bị một cú đá tung ra.
Phó Vân Sâm bước nhanh vào, túm lấy cổ tôi: “Đứa bé của Vi Vi mất rồi, đều tại em đập nát điện thoại, hại tôi không nhận được cuộc gọi của cô ấy kịp thời.”
Tôi cười khẩy một tiếng: “Mất rồi? Mất thì tốt. Cớ gì con tôi phải ch, còn con các người vẫn sống!”
Mắt Phó Vân Sâm tối sầm, đột nhiên siết chặt bàn tay.
Trong cảm giác nghẹt thở dữ dội, anh ta đẩy mạnh tôi xuống giường, đè nghiến lên người tôi: “Em nợ Vi Vi một đứa con, mang thai một đứa rồi szảy thzai để đền cho cô ấy.”
“Phó Vân Sâm!”
Tôi gào lên khản cả giọng, trái tim đau đến tê dại.
Tôi nói con của chúng tôi mất rồi, anh ta thế mà... hoàn toàn không nghe lọt tai.
Ngay cả khi đối diện nhau, anh ta cũng không nghe thấy tiếng nói của tôi!
Tôi điên cuồng giãy giụa, ngón tay chạm vào con dao găm quân dụng trên tủ đầu giường, chộp lấy rồi đâm mạnh vào vai anh ta.
Mzáu tươi lập tức thấm ướt quân phục, Phó Vân Sâm rên lên một tiếng buông tay.
Tôi thừa cơ thoát khỏi sự kiềm chế của anh ta và chạy trốn.
02.
Ba ngày sau, tôi cùng luật sư đến bệnh viện quân khu.
Phó Vân Sâm đang đeo tai nghe Bluetooth xử lý tài liệu, thậm chí không thèm liếc tôi một cái.
Lúc đầu, tôi nghĩ anh ta đang họp qua điện thoại, cho đến khi anh ta hơi cong khóe môi nói với người bên kia:
“Ngoan, ăn thêm chút nữa, sức khỏe là quan trọng.”
Những lời nói dịu dàng đầy yêu thương như vậy, anh ta chưa từng nói với tôi.
Lòng tôi lập tức lạnh buốt, trống rỗng đến đáng sợ.
Thì ra, Phó Vân Sâm không phải là không thích nghe điện thoại, không phải là không biết dỗ dành người khác.
Mà là anh ta chưa từng dành sự kiên nhẫn và tình yêu đó cho tôi.
Nuốt xuống nỗi chua xót nghẹn đắng, tôi trực tiếp đưa đơn ly hôn cho anh ta: “Ly hôn đi, anh là người có lỗi, việc phân chia tài sản phải bồi thường thêm cho tôi.”
Phó Vân Sâm lúc này mới ngẩng đầu nhìn tôi một cái, hạ giọng an ủi cô gái đôi câu.
Cúp điện thoại, anh ta thong thả nhìn tôi: “Nếu là vì đứa bé trong bụng Vi Vi, em không cần phải như vậy, đó không phải con tôi.”
“Tôi và cô ấy không có bất kỳ vượt giới nào, sau này cũng sẽ không.”
Anh ta đổi giọng: “Nhưng tôi sẽ làm hết sức để đối xử tốt với cô ấy, tốt nhất em đừng giở trò.”
Lời ám chỉ đầy cảnh cáo đó khiến tim tôi nhói đau: “Tại sao lại là cô ấy?”
Phó Vân Sâm không nói gì, chỉ rút một tấm ảnh của Lâm Vi trong ví ra đưa cho tôi.
Khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt Lâm Vi, tim tôi đột nhiên chùng xuống.
Cô ấy quá giống người yêu đầu đã ch của Phó Vân Sâm.
Người mà Phó Vân Sâm thực sự muốn cưới.