16
Sau khi Tần Uyên rời đi, ta ngồi dưới rừng trúc uống trà. Đông Dương vào bẩm:
“Cố hàn lâm đã tra được hành tung của quận chúa, hiện đang mang theo mẹ con Thẩm thị đến xin diện kiến.”
Ta không lấy làm ngạc nhiên. Nếu không phải Tần Uyên cho phép, Cố Dư Minh tuyệt đối không thể biết tung tích của ta.
Chuyện mất mặt thế này, ta muốn tự mình xử lý, Tần Uyên là người hiểu rõ hơn ai hết.
Ta mỉm cười:
“Không gặp.”
Một chung trà sau, Đông Dương sắc mặt khó coi bước vào:
“Người đàn bà không biết liêm sỉ kia dẫn theo đứa con đến phủ quận chúa quỳ gối nhận tội.”
Ta vẫn chẳng lấy làm lạ, chỉ “ồ” một tiếng:
“Đã là nhận tội, thì cứ quỳ cho ra dáng nhận tội.”
Thẩm thị quỳ nửa ngày thì ngất lịm, Cố Dư Minh lại đến cầu kiến.
Ta đang nhàn nhã giở sách đọc, dửng dưng nói:
“Bảo hắn cút về nơi đã tới.”
Ngày kế tiếp, Thẩm thị lại mang theo đứa trẻ đang khóc nháo không ngừng đến phủ quỳ tiếp.
Nghe nói Cố Dư Minh định tiến lên đỡ dậy, Thẩm thị lại tỏ vẻ biết đại nghĩa:
“Đều là lỗi của mẹ con thiếp thân, khiến hàn lâm tiến thoái lưỡng nan, làm quận chúa hiểu lầm, đây là tội chúng ta phải nhận.”
Đông Dương thuật lại trong ta nghe, lời lẽ sinh động như kể thoại bản:
Hai kẻ đó một đẩy một nhường, dáng vẻ người có phong độ, kẻ đầy hi sinh, ngay trước phủ quận chúa mà diễn một màn cảm động lòng người.
So với cuốn thoại bản ta cầm trên tay, màn ấy còn kịch tính hơn gấp ba phần.
Thẩm thị quỳ suốt bốn ngày liền trước cửa phủ ta, khiến cả kinh thành chấn động.
Thiên hạ đều nói, quận chúa Gia Lạc lòng dạ hẹp hòi, còn Cố hàn lâm thì quân tử đại nghĩa.
Khi tiết độ sứ nhập kinh, ta “không may” lạc mất, Cố hàn lâm ngày đêm tìm kiếm, thế mà ta lại không phân nặng nhẹ, tàn nhẫn làm khó một quả phụ cùng đứa trẻ nhỏ, quả thật lòng dạ quá mức hẹp hòi.
Tin đồn lan khắp thành, xôn xao như sóng.
Vậy mà Cố Dư Minh không có lấy nửa phần phản ứng, chỉ đều đặn sau khi hạ triều liền đến phủ ta làm bộ làm tịch đứng đợi.
Tuy là ta cố ý dàn dựng, nhưng nhìn hắn với bộ mặt thâm hiểm, toan tính sâu xa như vậy, vẫn khiến ta buốt lạnh răng hàm.
Hạng tiểu nhân giả dối như thế, tuyệt không thể để hắn đắc ý.
Ngày mai đã là ngày thứ năm, ta hơi tiếc nuối mà thở dài một tiếng.
So với việc không muốn rẻ rúng bản thân vì đôi cẩu nam nữ kia, ta càng không muốn để Tần Uyên nhìn thấy trò hề này.
Ta sai Đông Dương lấy giấy bút, dặn:
“Cho họ vào đi.”
17
Khi Cố Dư Minh vào tới nơi, ta vừa buông bút, nét chữ cuối cùng mới viết xong.
Hắn bước nhanh về phía ta, sắc mặt tiều tụy hốc hác, cất tiếng gọi khàn khàn:
“Gia Lạc.”
Ta khẽ gật đầu, khách sáo:
“Cố hàn lâm.”
Ánh mắt ta chuyển hướng về phía nữ tử sau lưng hắn.
Người ấy dung mạo yêu kiều, sắc mặt mang theo vẻ bệnh nhược, thấy ta nhìn, lập tức dịu dàng hành lễ:
“Quận chúa.”
“Gia Lạc, là ta sai.”
Cố Dư Minh ánh mắt như mừng rỡ sau khi tìm lại được, dò dẫm muốn nắm lấy tay ta.
Ta mặt không biểu cảm tránh đi, hắn thu tay lại, lộ vẻ áy náy:
“Nàng chắc hẳn hận ta.”
“Ta không hận.”
Ta thản nhiên:
“Giữa lúc sinh tử, phu quân vứt bỏ thê tử, ta chẳng qua là khinh bỉ mà thôi.”
Cố Dư Minh toàn thân run lên.
“Gia Lạc… đó là đạo nghĩa của ta, là bất đắc dĩ, không thể chu toàn cả đôi bên.”
“Ngươi không chỉ là tiểu nhân,”
Ta lạnh nhạt nói,
“Mà còn là loại giả nhân giả nghĩa khiến người ta buồn nôn.
Vì muốn cứu người trong lòng mà vứt bỏ thê tử, lại còn nói năng hoa mỹ, thật đáng khinh.”
“Quận chúa, tất cả đều là lỗi của thiếp.”
Cố Dư Minh chưa kịp đáp, Thẩm thị đã quỳ rạp xuống đất, kéo theo đứa con trai khoảng năm tuổi.
Ánh mắt ngấn lệ:
“Xin người đừng trách hàn lâm nữa, mẹ con thiếp xin được dập đầu tạ lỗi với người.”
Dứt lời, nàng ấn đầu đứa trẻ xuống, cúi đầu dập mạnh.
Sắc mặt ta không đổi:
“Các ngươi vốn nên dập đầu.
Cố Dư Minh cũng nên quỳ,
Hắn vì cứu ngươi mà bỏ rơi ta, một mạng đổi một mạng—
Mạng của các ngươi là ta cho, cái đầu này… phải dập.”
Động tác Thẩm thị khựng lại một khắc, sau đó càng dập mạnh hơn.
Đứa trẻ bên cạnh bị cảnh tượng hù đến bật khóc gọi mẹ,
Thẩm thị lại vờ như không nghe thấy, cúi đầu liên tục, tiếng va chạm khiến người nghe cũng ê răng.
Cố Dư Minh nhắm mắt, khẽ thở ra:
“Gia Lạc, mọi lỗi đều do ta…
Nàng ấy… và đứa trẻ… đều vô tội.”
18
“Không sao cả.”