Năm thứ tám bị đuổi ra khỏi nhà họ Lục, tôi gặp lại chú út ở một tiệm hoa phía Tây thành phố.
Chú ấy đến để mua một bó hoa sinh nhật cho cô em gái Tống Niệm, còn tôi là nhân viên ở đây.
Mùi thơm ngọt ngào, thanh khiết của hoa trong không khí bỗng trở nên nặng nề. Sau một hồi im lặng rất lâu, cuối cùng chú ấy là người mở lời trước.
“Rời khỏi nhà họ Lục, cháu lại sống thảm hại như thế này sao?”
Đáy mắt chú ấy đỏ hoe, những cảm xúc cuộn trào bên trong quá sâu sắc, quá phức tạp. Tôi không thể đọc được, cũng không muốn tìm hiểu sâu.
Tôi không nói gì, cúi đầu đưa bó hoa đã gói xong cho chú ấy.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm nhau, tôi rụt tay lại như bị bỏng, nhưng chú ấy đã nắm chặt lấy cổ tay tôi.
“A Nhược, cháu không có lời nào muốn nói với chú sao?”
Tôi khó hiểu nhìn chú ấy.
Có gì để nói chứ?
Chẳng phải năm đó chính miệng chú ấy đã nói tôi ghê tởm và bảo tôi vĩnh viễn không được phép trở lại nhà họ Lục sao?
——
01.
Ánh mắt của những vị khách xung quanh dần tập trung lại, mùi hương hoa hòa lẫn với những lời bàn tán đầy ngượng nghịu.
Đúng lúc này, giọng nói của anh trai tôi, Tô Dật, phá vỡ sự bế tắc: “Hoa cho Niệm Niệm vẫn chưa xong à? Con bé đang đợi ở nhà.”
Khi nhìn thấy tôi, gương mặt vốn dĩ ôn hòa của anh ấy lập tức lạnh đi: “Tô Nhược, sao em lại ở đây?”
“Em làm việc ở đây.”
Tôi cụp mắt xuống, giọng nói bình thản: “Nếu hai người không có chuyện gì khác, đừng làm phiền công việc của em, còn có khách đang chờ.”
Không biết câu nào đã chọc giận anh trai tôi, anh ấy cau chặt mày, vươn tay muốn kéo cánh tay tôi: “Về nhà với anh! Em còn muốn giận dỗi đến bao giờ?”
Tôi lùi lại một cách dứt khoát, tránh khỏi cái chạm của anh ấy, giống như tránh một con rắn tẩm đzộc.
Ngay khi anh ấy chuẩn bị mở lời lần nữa, điện thoại của chú út reo lên, trên màn hình nhấp nháy hai chữ “Niệm Niệm”.
Lục Thừa Uyên nhanh chóng bắt máy, giọng điệu lập tức dịu xuống: “Niệm Niệm ngoan, chú út về ngay đây, hoa mua xong rồi.”
Cúp điện thoại, chú ấy theo thói quen lẩm bẩm: “Cháu cũng biết đó, sức khỏe Niệm Niệm không tốt, con bé chỉ thích loại hoa hồng trắng này, không như cháu…”
“Thôi đi.”
Tôi cắt ngang lời chú ấy, giọng không lớn nhưng lại khiến chú ấy sững sờ tại chỗ.
Dù sao thì, tôi của trước đây chưa bao giờ dám cắt lời chú ấy như vậy.
“Tôi thực sự đang bận.” Tôi đối diện với ánh mắt kinh ngạc của chú ấy, nói từng chữ một, “Không có thời gian để hàn huyên với hai người. Nếu hai người thực sự muốn tốt cho Tống Niệm, thì đừng ở đây nữa.”
“Kẻo cô ấy biết hai người đến tìm tôi, lại ‘không thoải mái’ nữa.”
Vừa dứt lời, sắc mặt của cả hai người đàn ông lập tức thay đổi.
Điện thoại của Tống Niệm lại gọi đến, lần này là cho anh trai tôi.
“Anh trai, sao hai người vẫn chưa về vậy? Em hơi sợ.”
Anh trai tôi lập tức đáp “Anh về ngay đây”, rồi kéo chú út quay người rời đi.
Chú út quay đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt vẫn ẩn chứa một tia giằng xé khó nhận ra.
Sau khi họ đi, những ngón tay tôi nắm chặt giấy gói hoa trở nên trắng bệch, mùi hoa trong không khí giờ đây trở nên cay mũi.
---
Đến trưa, chị Châu, chủ tiệm trở về, thấy tôi ngồi thẫn thờ trong góc, liền quan tâm hỏi: “Tô Nhược, sao thế? Không khỏe à?”
Tôi hoàn hồn, lắc đầu: “Không sao ạ.”