Cho đến khi tôi tìm thấy di vật của mẹ tôi trong ngăn kéo của cô bé.
Đó là một lá bùa bình an mẹ tôi đã quỳ lạy qua chín mươi chín bậc thang để cầu cho tôi, là kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho tôi.
Khi tôi tìm thấy, lá bùa đã bị xé nát tươm, những nét chữ bùa dính đầy vết bẩn.
Tôi tức giận đến run rẩy, chất vấn cô bé tại sao lại lấy trộm đồ của tôi.
Cô bé lại giật lấy lá bùa bình an, ném nó xuống hồ nước nhân tạo ngay trước mặt tôi.
“Chỉ là một mảnh giấy rách thôi! Cậu làm ầm lên cái gì!” Khuôn mặt cô bé đầy vẻ khiêu khích.
Nước hồ nuốt chửng màu vàng nhạt ấy.
Mọi tủi hờn và giận dữ tích tụ trong tôi bỗng chốc bùng phát, tôi giơ tay tát cô bé một cái.
Cô bé lập tức bật khóc ngã xuống đất, đúng lúc bị chú út và anh trai vừa về đến nhìn thấy.
Tống Niệm khóc thảm thiết, nói rằng tôi muốn đánh ch cô bé chỉ vì một lá bùa bình an.
Chú út cau mày đỡ cô bé dậy, còn anh trai tôi thì kéo mạnh tôi ra, giọng điệu nghiêm khắc chưa từng có: “Tô Nhược! Em phát điên cái gì! Chỉ là một lá bùa bình an, mất thì mất đi! Có cần phải động tay động chân với Niệm Niệm như vậy không?”
Tôi nhìn anh trai, rồi nhìn chú út im lặng không nói gì, lồng ngực như bị khoét một lỗ hổng, gió lạnh ào ào thổi vào.
“Đó là của mẹ em…”
Lời giải thích của tôi chưa kịp nói hết đã bị nhấn chìm trong tiếng khóc lớn hơn của Tống Niệm.
Đêm hôm đó, họ khóa tôi trong phòng, không cho tôi ăn.
Tôi nằm rạp trên cửa, nghe tiếng chú út dịu dàng dỗ Tống Niệm ngủ.
Nghe anh trai nói “Niệm Niệm đừng sợ, sau này sẽ không để chị đến gần em nữa”, trái tim tôi lạnh đi từng chút một.
Sau này, họ thực sự đã gửi tôi đi, đến trường nội trú ở nước ngoài.
Ngày tôi đi, chú út đến tiễn, đưa cho tôi một thẻ ngân hàng, giọng điệu bình thản: “Học hành cho tốt, đừng nghĩ đến những điều không nên nghĩ nữa.”
Tôi biết, “những điều không nên nghĩ” mà chú ấy nói, chính là tình cảm tôi dành cho chú ấy.
Những năm ở nước ngoài, tôi cố gắng học tập, muốn mình trở nên ưu tú, có lẽ như vậy, chú ấy sẽ nhìn tôi nhiều hơn một chút.
Ngày tốt nghiệp, tôi nhận được tin nhắn của anh trai, nói rằng anh ấy và chú út đã chuẩn bị tiệc đón tôi về nhà, bảo tôi về sớm.
Tôi nghĩ cơ hội để hóa giải mọi hiểu lầm đã đến.
Nhưng tôi không ngờ, điều chờ đợi tôi lại là một cái bẫy được sắp đặt tinh vi.
02.
Tối hôm tiệc đón mừng, Tống Niệm cứ đòi đổi ly rượu vang với tôi.
Tôi không muốn gây tranh cãi với cô bé vào lúc này, nên đã chiều theo.
Uống cạn một ly rượu, tôi cảm thấy đầu óc choáng váng vô cùng.
Tôi mơ màng ngủ thiếp đi trên ghế sofa, cho đến khi bị tiếng la hét chói tai của Tống Niệm đánh thức.
Khi chạy đến theo tiếng động, tôi thấy Tống Niệm đang nằm bên cạnh chú út, quần áo xộc xệch, bờ vai trần đầy những vết đỏ.
Tôi đứng ch trân tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Tống Niệm ôm mặt khóc nức nở: “Chị, em biết chị ghét em, muốn đuổi em đi! Nhưng sao chị có thể bỏ thuốc vào rượu của em và chú út! Chị quá đáng lắm rồi!”
Chú út đột ngột nhìn về phía tôi, ánh mắt đầy sự giận dữ và ghê tởm: “Tô Nhược, cháu lại làm ra cái chuyện vô liêm sỉ như vậy!”
Tôi như bị sét đánh, toàn thân lạnh buốt: “Không phải cháu… ly rượu đó là Tống Niệm đòi đổi…”
“Đủ rồi!” Chú ấy nghiêm giọng ngắt lời tôi, ánh mắt lạnh lẽo như băng tẩm độc, “Nhốt nó vào tầng hầm! Ta nhìn thấy nó là thấy ghê tởm!”
Bảo vệ thô bạo giữ chặt tôi, ném tôi vào tầng hầm.
Bóng tối và sự lạnh lẽo như thủy triều nhấn chìm tôi.
Tôi đập cửa kêu cứu, cầu xin chú út nghe tôi giải thích, nhưng đáp lại tôi chỉ là sự tĩnh lặng vô bờ.
---
Sáng sớm ngày thứ tư, cánh cửa tầng hầm cuối cùng cũng được mở ra, đó là anh trai Tô Dật.
Trong ánh sáng ngược, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ấy, chỉ cảm thấy một luồng szát kzhí kinh hoàng.
Anh ấy bzóp chzặt czổ tôi, lực mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương tôi.
“Tô Nhược! Em hận Niệm Niệm đến mức đó sao? Hận đến mức phải chụp những bức ảnh đó rồi gửi lên mạng?”
“Con bé bị tzrầm czảm suýt ch! Sao anh lại có một đứa em gái độc ác như em!”