17.
Tú Hà nói, hôm nay Lý Hoài Tuyệt đã ra vào tẩm cung của Thuần Quý nhân.
Ta ngẩng đầu khỏi bát thuốc an thai đen đặc, chậm rãi đặt xuống.
Suýt nữa thì quên mất, trên đời này còn có người như nàng ta.
Ta nói muốn đến Sơ Hòa cung.
Cung nữ trong Dưỡng Tâm Điện lập tức nói phải đi bẩm báo hoàng thượng trước.
Ta chỉ nhàn nhạt đáp:
"Đi đi."
Giờ ta ở trong hậu cung, một lời một hành động, nào có chuyện nào giấu được hắn?
Khi ta đặt chân đến Sơ Hòa cung, khung cảnh trước mắt hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.
Khi tiên hoàng còn sống, Thuần Quý nhân sống xa hoa đến mức không kém gì tứ phi.
Nhưng giờ đây—
Cung môn đóng chặt.
Sân viện cỏ mọc hoang tàn.
Cung nữ, thái giám… chẳng thấy một ai.
Nàng ta ngồi bệt trên bậc thềm, khoác một bộ trung y nhàu nhĩ, tóc rối bù, miệng lẩm bẩm gì đó, ánh mắt vô hồn.
Ta nhíu mày, không hiểu vì sao nàng ta lại ra nông nỗi này.
Nếu đây là kết cục của nàng ta, vậy Tứ hoàng tử liều mạng cứu nàng ta là vì cái gì?
Tú Hà tiến lên, giọng đầy đắc ý:
"Thấy Quý phi nương nương, còn không hành lễ?!"
Có lẽ nàng ấy chưa từng nghĩ có một ngày mình có thể ngẩng đầu trước mặt Thuần Quý nhân.
Thuần Quý nhân ngơ ngác nhìn ta.
Khi nhận ra ta là ai, nàng ta đột nhiên lao tới, nhưng thân thể suy nhược, vừa lao lên đã vấp ngã xuống đất.
Giọng nàng ta chói tai, khóc mắng điên cuồng:
"Tiện nhân! Vì sao? Vì sao lại là ngươi?!"
"Ngươi chỉ là một đứa con hoang bị mã phu nhặt về! Một tiện tỳ rửa chân cho ta! Ngươi dựa vào đâu mà leo lên đầu ta?!"
Nàng ta vừa khóc vừa gào thét, môi tím tái, sắc mặt tái nhợt, còn đâu phong thái danh môn tiểu thư ngày xưa?
18.
Năm đó, bà chủ của Túc Nguyệt Lâu thả ta đi.
Ta một thân một mình, lên kinh thành.
Lén lút tìm đến nơi đệ đệ được gửi nuôi.
Một gia đình thương nhân giàu có đã nhận nuôi nó.
Nó sống rất tốt.
Nó đã không còn nhớ gì về phụ mẫu đã khuất, cũng chẳng nhớ gì về những ngày tháng đói khổ nữa.
Vậy là tốt rồi.
Ta không để lộ thân phận, cũng không quấy rầy nó.
Sau đó, ta gục ngất giữa phố, vì đói đến kiệt sức.
Một mã phu của nhà quyền quý cứu ta về.
Ông ấy cùng thê tử sống với nhau bao năm không có con, thấy ta lang bạt một mình, bèn hỏi ta có nguyện ý theo họ không.
Ta gật đầu.
Từ đó, bọn họ đối xử với ta như con ruột.
Từ khi vào nhà bọn họ, ta theo lối xưng hô của quê cũ mà gọi:
Gọi ông ấy là A Đa, gọi bà ấy là A Nương.
Họ bảo chữ "Châu" không hay, nên đổi tên ta thành "Ý".
Sau đó, A Nương dẫn ta đến bái kiến Lão phu nhân.
Bà cũng cho phép ta vào phủ làm nha hoàn.
Trùng hợp thay, gia tộc mà họ hầu hạ cũng mang họ Diệp.
Diệp gia con cháu đông đảo, nhưng được sủng ái nhất chính là đại tiểu thư—con gái đích tôn.
Nàng ta vừa thấy ta, lập tức nói muốn ta hầu hạ bên cạnh.
Người ngoài đều cho rằng, được hầu hạ nàng ấy là phúc phận.
Nhưng cánh cửa viện khép lại, ta mới hiểu thế nào là ác mộng.
Ta phải ngủ trong chuồng ngựa.
Ăn bánh màn thầu nguội lạnh.
Mặc lại quần áo rách nát bị người khác cắt bỏ.
Nàng ta đã bao nhiêu lần muốn hủy hoại khuôn mặt ta.
Nhưng Diệp phu nhân luôn kịp thời ngăn lại.
Ta còn tưởng bà là người tốt, định cảm kích bà một phen.
Nhưng chẳng bao lâu sau, thánh chỉ ban xuống.
Diệp gia phải dâng nữ nhập cung.
Mà ta, cũng phải vào cung theo.
Diệp phu nhân cảnh cáo ta:
“Không được tranh sủng với tiểu thư.”
“Phải giúp nàng ấy giữ vững địa vị.”
“Nhớ kỹ, đã là nô tỳ thì cả đời vẫn là nô tỳ.”
Ngay cả A Nương, cũng lặng lẽ nắm tay ta, thấp giọng dặn dò:
"Không được mơ tưởng những thứ không thuộc về mình."
"Chúng ta sinh ra là nô tài của Diệp gia, chết đi cũng phải là quỷ của Diệp gia."
"Con đừng khiến chúng ta khó xử."
Thế là, ta nhập cung.
Trở thành Diệp Đáp Ứng.
Diệp gia tiểu thư tiến cung cùng ta, một bước trở thành Thuần Quý nhân.
19.
"Hôm nay ta đến đây, là để lấy lại một thứ."
Chiếc ngọc bội mà nàng đã cướp đi.
Thuần Quý nhân sững lại, đầu hơi cúi thấp, từng chút, từng chút nắm chặt bàn tay thành nắm đấm.
"Diệp Chiêu Nhi, ta chỉ hỏi một lần.
Ngọc bội ở đâu?"
"Nếu nàng giao nó ra, Diệp gia vẫn có thể bình yên vô sự."
Nàng ta bỗng khẽ cười.
"Ngươi lại đây, ta sẽ đưa cho ngươi."
Ta nhìn nàng ta bằng ánh mắt lạnh nhạt, tiến lên một bước.
Bỗng chốc, nữ nhân dưới đất như phát điên, chộp lấy một viên đá, dốc sức ném thẳng vào bụng ta.
Nhưng ta đã nhanh hơn một bước, nắm chặt cổ tay nàng ta, mạnh mẽ bẻ gập về phía trong.
"Rắc!"
Tiếng xương gãy vang lên chói tai.
Cánh tay nàng ta bị bẻ gãy ngay tại chỗ.
Ta không chút do dự, nâng chân lên, đạp mạnh lên đầu gối nàng ta.
"Rắc!"
Xương bánh chè vỡ vụn.
Thuần Quý nhân gào thảm thiết, lời nguyền rủa ta liên tiếp tuôn ra.
"Diệp Ý! Ngươi nhất định sẽ chết không yên lành!"
"Ngươi…!"
"Vút—"
Một mũi tên sắc bén xuyên thẳng qua cổ họng nàng ta.
Máu bắn tung tóe.
Nàng ta trừng mắt, hai tay bấu chặt mặt đất, cơ thể co giật từng cơn, rồi từ từ ngã xuống.