“Không phải là con của chị Nhiễm đấy chứ…”
“Phải.”
“Anh đi mua rau vô tình gặp thằng bé, nó mặc mỏng quá, anh tức quá nên đưa nó về đây luôn, em đừng giận.”
Ánh mắt Tô Dao lóe lên một tia ghen tỵ, nhưng khi ngẩng đầu lên lại khôi phục vẻ dịu dàng thường ngày.
“Sao lại giận được, anh nói gì vậy, con anh thì cũng là con em mà.”
“Chỉ là… chị Nhiễm lúc trước liều mạng đòi giành quyền nuôi con, giờ anh chưa báo với chị ấy mà tự ý đưa con về, em sợ chị ấy sẽ làm lớn chuyện…”
Vừa nhắc đến tôi, Lục Cẩn An liền nổi giận.
“Làm lớn? Cô ta còn mặt mũi mà làm lớn sao?!”
“Đoàn Đoàn bị cô ta nuôi thành ra thế này! Nếu tôi không mang thằng bé về, không chừng nó không qua nổi mùa đông năm nay!”
Đoàn Đoàn vùng ra khỏi tay anh ta, cố sức chạy lên phía trước.
“Mẹ cháu không phải như vậy! Không được nói xấu mẹ cháu!”
Mắt tôi lập tức cay xè.
Chưa kịp phản ứng, Đoàn Đoàn đột nhiên loạng choạng ngã về một bên.
Tôi hoảng hốt lao tới muốn đỡ con, nhưng bàn tay chỉ xuyên qua thân thể nó.
Lục Cẩn An nhanh tay ôm Đoàn Đoàn vào lòng, sờ trán nó.
“Hỏng rồi, Đoàn Đoàn sốt rồi. Mọi người ăn cơm trước đi, tôi đưa thằng bé đến bệnh viện.”
Anh lập tức đứng dậy định ra cửa, không quên lấy thêm một chiếc áo lông vũ bọc kín cho con.
Tô Dao kéo tay anh lại.
“Không cần phiền thế đâu, trong nhà có thuốc hạ sốt cho trẻ con, trước đây Viên Viên từng uống rồi, hiệu quả lắm.”
“Cảm ơn em, vẫn là em chu đáo, chứ không anh cũng không biết phải làm sao.”
Tô Dao gần như nghiến răng nói:
“Chuyện nên làm mà, ai bảo chúng ta là người một nhà chứ.”
“Chỉ là nếu chị Nhiễm phát hiện con mất tích—”
“Đừng nhắc tới cô ta nữa! Tốt nhất Hứa Nhiễm chết luôn bên ngoài đi, bằng không tôi sống chết với cô ta!”
Tôi biết Tô Dao nhắc đến tôi hết lần này đến lần khác, chỉ là không muốn giữ Đoàn Đoàn lại, đồng thời khiến hình tượng tôi trong lòng Lục Cẩn An tồi tệ hơn.
Nhưng lần này, cô ta nghĩ nhiều rồi.
Vì giờ đây, tôi chẳng thể làm gì cả.
Đoàn Đoàn uống thuốc xong, chẳng bao lâu thì hạ sốt.
Tôi lơ lửng bên giường, mắt không dám chớp lấy một lần.
Cảm giác áy náy và tội lỗi như cơn sóng nhấn chìm tôi hoàn toàn.
Chưa kịp thở phào, cửa phòng bỗng bị đẩy ra.
Trước mắt tôi là một gương mặt có sáu phần giống Lục Cẩn An.
Viên Viên mặc chiếc váy công chúa màu hồng, nhảy chân sáo chạy đến cạnh giường.
Đoàn Đoàn lúc này cũng mở mắt ra.
Chưa kịp nói lời nào, cô bé đã vung tay tát thẳng vào mặt Đoàn Đoàn.
“Mày là đồ con hoang mà ba tao đẻ với người khác đúng không? Người mày hôi quá! Mấy năm rồi chưa tắm hả?! Ai cho mày ngủ trong phòng tao hả?!”
Cô bé cầm dép quất lia lịa vào lưng Đoàn Đoàn.
“Cút ra ngoài! Đồ xấu xí, cút mau lên!”
Đoàn Đoàn yếu ớt đến mức gần như không thể lên tiếng:
“Tôi… không phải con hoang…”
“Ba nói tôi là con trai của ba… dì nói phòng này không có ai dùng…”
Cô bé hai tay chống hông, giọng đầy kiêu ngạo:
“Ai bảo không ai dùng? Đây là phòng tao dành cho búp bê!”
Viên Viên lật chăn lên, phía bên kia gối nằm yên một con búp bê xinh xắn.
Mắt Đoàn Đoàn đỏ hoe ngay tức khắc.
“Xin lỗi, tôi… tôi không ở nữa… tôi đi ngay bây giờ…”
Vừa gượng chống người đứng dậy, thằng bé đã bị cô bé kia đẩy mạnh một cái.