01.
Cha ta là thủ lĩnh một nhóm thổ phỉ, ngang nhiên chiếm cứ núi rừng suốt nhiều năm, khiến triều đình đau đầu vì con đường huyết mạch bị cản trở.
Để xoa dịu và thu phục cha ta, triều đình ban hôn, gả ta cho tiểu công tử của phủ Vĩnh An hầu. Nhờ vậy, cha ta từ một kẻ cướp trên núi bỗng chốc trở thành huyện lệnh.
Trước ngày ta xuất giá, cha ta căn dặn:
"Con gái, con là bảo bối của cha, nếu bị bọn họ ức hiếp, cứ mạnh tay đáp trả! Cùng lắm hai cha con ta lại trở về núi Hắc Phong làm lại từ đầu."
Ta tự tin đáp:
"Cha cứ yên tâm! Con đã gặp tiểu công tử Vĩnh An hầu rồi, môi hồng răng trắng, con thích lắm!"
Nói rồi, ta vui vẻ bước lên kiệu hoa.
Quả nhiên, đêm tân hôn, Chu Tĩnh An không khiến ta thất vọng. Hắn rất tuấn tú, dù ánh mắt còn phảng phất vẻ ngây thơ.
Dù sao thì hắn mới mười sáu tuổi, nhỏ hơn ta đến ba tuổi.
Khi trong phòng chỉ còn lại hai người, ta hỏi hắn:
"Chàng có biết thành thân nghĩa là gì không?"
Hắn ngượng nghịu:
"Ta sẽ có một thê tử, đúng không?"
"Đúng, nhưng còn một chuyện quan trọng hơn," ta nghiêm túc nói, "từ nay trở đi, chàng phải chuyển từ nghe lời mẫu thân sang nghe lời thê tử."
"Hả?"
02.
"Chàng thử nghĩ xem, ngày ngày chàng đều vùi đầu vào sách vở, mẫu thân có thể lúc nào cũng ở bên dạy bảo chàng không? Đến tối, chỉ có ta ở cạnh, cùng chàng thủ thỉ. Mà đã là bậc đại trượng phu, có thê tử bên cạnh, ai ai cũng nghe lời thê tử, bằng không sẽ bị thiên hạ cười chê đấy."
Chu Tĩnh An lập tức gật đầu:
"Được! Vậy từ nay ta nghe lời nàng!"
Nói xong, hắn bắt đầu cởi áo, vừa cởi vừa háo hức:
"Thê tử, mau động phòng đi, xuân tiêu một khắc đáng giá ngàn vàng!"
Ta cười tủm tỉm:
"Được thôi, sau này chàng còn phải giúp ta thay xiêm y nữa. Đó không chỉ là thú vui của vợ chồng, mà còn giúp tình cảm thêm bền chặt."
Hắn lập tức làm theo.
Ta rất hài lòng, quả nhiên là một phu quân biết nghe lời.
Sáng sớm hôm sau, khi trời còn tờ mờ sáng, hạ nhân đến gõ cửa:
"Nhị thiếu phu nhân, mời người đến phòng phu nhân thỉnh an. Đại thiếu nãi nãi cũng đã có mặt rồi."
Ta còn ngái ngủ, trong khi Chu Tĩnh An thì bịt tai, tiếp tục vùi đầu ngủ như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn.
Ta giơ tay vỗ nhẹ lên má hắn:
"Chàng thấy ta nên đi thỉnh an ngay bây giờ không?"
Hắn dụi mắt, lơ mơ đáp:
"Nhưng... đại tẩu cũng đến thỉnh an mẫu thân mà..."
"Vậy chàng đi thay ta đi!" Ta nói thản nhiên.
03.
Hắn nhăn nhó:
"Ta là nam nhân, sao lại phải đi? Hơn nữa, ta còn buồn ngủ lắm..."
Ta lập tức vặn tai hắn:
"Đêm qua ai nói sẽ nghe lời ta cả đời? Chàng mệt hay ta mới là người mệt hơn?"
"Aaa, đau! Ta đi, ta đi là được chứ gì!"
Thế là ta ung dung nằm lại trên giường, để hắn một mình đi thỉnh an bà bà.
Đợi đến khi trời sáng rõ, ta mới lười biếng thức dậy. Nha hoàn quýnh quáng chạy vào:
"Nhị thiếu phu nhân, phu nhân đang rất giận, người mau tới đại sảnh dâng trà đi!"
Khi ta đến nơi, Chu Tĩnh An liền quay mặt sang chỗ khác, trông có vẻ không vui.
Hắn đứng bên cạnh rót trà dâng cho cha hắn, ta cũng nhẹ nhàng rót trà, gọi một tiếng "công công".
Nhưng đến khi ta dâng trà cho bà bà, bà ta chỉ nhận trà của hắn, còn chén trà ta đưa thì không buồn đếm xỉa.
Bà nhấp một ngụm trà, chậm rãi cất lời:
"Tòng Tâm, làm dâu thì phải dậy sớm, hầu hạ bà bà. Vậy mà ngươi để tướng công phải thay ngươi làm chuyện này! Hắn là nam nhân, trách nhiệm của hắn là lo chuyện lớn, còn ngươi phải tận tâm chăm sóc hắn, để hắn được thoải mái. Đó mới là bổn phận của một thê tử! Hắn là trời của ngươi, ngươi phải nghe theo hắn, đừng có bắt hắn nghe ngươi!"
Bà ta nói một tràng dài, quyết không chịu nhận trà của ta.
Ta nhướng mày.
Bà già này...
Muốn thể hiện uy phong của bà bà, phải không?
Được thôi! Để ta cho bà mở mang tầm mắt, xem thử bà đã gả con trai cho một vị con dâu thế nào!
04.
Ta liền hất chén trà thẳng lên đầu gối bà ta.
“Ối!” Ta giả bộ hốt hoảng: “Bà bà, con thật vụng về, người đừng chấp con nha…”
“Á! Nóng chết ta!” Bà la oai oái.
“Mẹ, người không sao chứ?”
Đại tẩu, đại ca, và phu quân ta hoảng hốt chạy lại, cả phòng náo loạn.