Chẳng phải thích kiểu này sao?
Đơn giản!
Chương 11
Thoắt cái đã tới ngày khởi hành đi hành cung.
Sáng sớm tinh mơ, đoàn xe đã xuất phát.
Ta còn chưa tỉnh ngủ nữa kìa!
Ngồi trong xe ngựa, ta gật gà gật gù.
Thái tử dịu giọng hỏi:
“Sao vậy?”
Ta lắc đầu.
Ta sao có thể nói cho hắn biết, là vì tối hôm trước ta cùng Tiểu Thúy xem thoại bản đến khuya, dẫn tới thiếu ngủ chứ?
Chuyện này thật sự làm tổn hại hình tượng tài nữ của ta.
Ta cố gắng lấy lại tinh thần.
Ưỡn ngực.
Thu bụng.
Ngồi cho đàng hoàng!
Thế nhưng chẳng được bao lâu…
Ta lại buồn ngủ.
Đôi mắt rõ ràng có suy nghĩ riêng của nó.
Không hay không biết, mí mắt đã sụp xuống.
Ta thật sự không chịu nổi nữa.
Đến khi tỉnh lại, ta mới phát hiện mình đang tựa vào vai Thái tử, ngủ ngon lành.
Thái tử cầm một quyển sách trong tay, đang lặng lẽ đọc.
Bên ngoài, đoàn xe chẳng biết từ lúc nào đã dừng lại.
Ta vội vàng ngồi thẳng dậy:
“Điện hạ sao không gọi thần th/i/ế/p tỉnh lại…”
Vì đứng lên quá gấp, ta không cẩn thận đụng trúng nóc xe.
“Xì.”
Đau thật.
Thái tử nhìn ta bằng ánh mắt y như đang nhìn một kẻ ngốc.
Dưới ánh nhìn ấy, ta vội vã chuồn mất.
Trước khi xuống xe, ta còn quay đầu lại:
“Điện hạ, sách của ngài… cầm ngược rồi kìa!”
Nhìn sắc mặt Thái tử đột ngột cứng đờ, tâm trạng ta lập tức tốt hẳn lên.
Gỡ lại một ván!
Yeah!
Cho đến khi ta nhìn thấy Tiểu Thúy đứng cạnh Thương Dĩnh.
Thương Dĩnh còn mỉm cười với ta.
Cố lên nhé, Doãn Trình —
Trong lòng ta “thịch” một cái.
Xong rồi.
Bị hiểu lầm mất rồi!
Thái tử điện hạ sẽ g/i/ế/t ta mất thôi!
Tiểu Thúy còn đang nháy mắt ra hiệu với ta.
Ta tức không chịu nổi:
“Con nha đầu thối kia, vì sao không gọi bản cung tỉnh lại?”
Không những không gọi, con bé này còn bỏ mặc ta một mình trong xe ngựa.
Tiểu Thúy vội vàng dập đầu xin tha:
“Nương nương oan uổng rồi! Là Thái tử điện hạ dặn nô tỳ đừng quấy rầy nương nương. Điện hạ nói nương nương mệt, bảo nương nương nghỉ thêm một lát…”
Ta:
“……”
Mấy lời này nghe cứ như thể ta và Thái tử thật sự có gì đó vậy!
Tiểu Thúy kéo nhẹ tay áo ta, hạ giọng hỏi:
“Nương nương, người thật sự không thích Thái tử điện hạ sao? Nô tỳ thấy… Thái tử điện hạ đối với nương nương rất tốt. Hay là… người thử cân nhắc một chút xem?”
Con nha đầu này, ỷ vào việc lớn lên cùng ta, càng ngày càng to gan lớn mật.
Đến cả chủ tử cũng dám sắp đặt!
Khi Thái tử xuống xe, gương mặt hắn đã không còn đỏ nữa.
Hắn chẳng buồn liếc ta lấy một cái, liền đi về phía Thương Dĩnh cô nương.
Hai người đứng rất gần, đầu kề tai, dáng vẻ thân mật.
Ta liếc Tiểu Thúy một cái.
Thấy chưa?
Đây mới gọi là chân ái.
Tiểu Thúy cũng không cười nổi nữa, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Thái tử sao lại như vậy chứ? Rõ ràng vừa nãy còn đối với nương nương…”
“Đừng có kéo nữa, kéo nữa là khăn tay rách mất.”
Ta nửa đùa nửa thật liếc Tiểu Thúy một cái.
Nào ngờ con bé lại trừng ta một ánh mắt đầy vẻ hận sắt không thành thép:
“Nương nương, người sao lại không biết tranh thủ chút nào vậy? Người mới là Thái tử phi!”
Ta sờ sờ sống mũi.
Phải nói thế nào với nha đầu ngốc này đây…
Rằng giữa ta và Thái tử, từ đầu đến cuối, chỉ là một mối quan hệ ký kết theo thỏa thuận mà thôi?
Chương 13