Mục đích… chính là để á/m s/á/t Hoàng thượng.
Còn ta, chẳng qua chỉ là tiện tay thuận đường mà thôi.
Tức ch/ế/t người.
Hoàng thượng sau khi biết rõ chân tướng thì lôi đình đại nộ, quyết định phát binh chinh phạt Nhung Địch.
Do Thái tử đích thân treo ấn soái, lĩnh quân xuất chinh.
Ba ngày sau khởi hành, thẳng tiến Bắc cảnh.
Trước lúc lên đường, Thái tử tìm đến ta.
Vừa mở miệng đã nói:
“Ninh Ninh, nàng nhớ tự bảo trọng. Đợi bản cung khải hoàn, có chuyện muốn nói với nàng.”
Đôi mắt hắn sáng rực.
Khoảnh khắc ấy, ta bỗng như nhìn thấy Tống An của hai năm trước.
Khi đó, hắn cũng nhìn ta bằng đôi mắt sáng như vậy, tràn đầy mong đợi mà nói:
“Khương Ninh Ninh, đợi ta. Hai năm, nhiều nhất là hai năm, ta nhất định sẽ quay về cưới nàng!”
Ta giả vờ không hiểu thâm ý trong lời hắn nói, cúi đầu đưa tay tháo cúc áo ngoài:
“Điện hạ có chuyện gì, chi bằng nói luôn bây giờ?”
Thái tử hít thở chợt khựng lại, mặt đỏ bừng như m/á/u:
“Nàng… nàng định làm gì?”
Ta ngẩng đầu, hỏi ngược lại:
“Điện hạ nghĩ… thần th/i/ế/p muốn làm gì?”
Nhìn bộ dạng mặt đỏ bừng, quay mặt đi của hắn, trong lòng ta buồn cười.
Ta tiếp tục cởi áo ngoài, lộ ra bên trong là giáp kim tuyến, rồi khoác lên bộ y phục tiểu tư đã chuẩn bị sẵn từ trước, xoay người bước ra ngoài.
“Đi Bắc cảnh!”
Lúc này Thái tử mới kịp phản ứng, mặt sa sầm, kéo chặt ta lại:
“Đừng làm loạn! Trên chiến trường đao thương vô tình, đâu phải chuyện đùa!”
“Ta có nói là sẽ ra chiến trường đâu?”
Ta lắc cổ tay một cái, bẻ ngược tay Thái tử ra sau, cười híp mắt:
“Thái tử ca ca, ta rất biết quý cái m/ạ/ng nhỏ này của mình mà!”
Thái tử trố mắt nhìn ta, vẻ mặt kinh ngạc đến khó tin:
“Nàng… nàng vậy mà…”
Không ngờ đúng không?
Ta đây tuy là tài nữ chỉn chu cầm kỳ thư họa, nhưng cũng đâu phải chỉ biết mấy thứ đó.
Dĩ nhiên, ta sẽ không nói cho hắn biết… ta thật ra chỉ biết có một hai chiêu này thôi.
Chương 16
Cuối cùng, Thái tử vẫn phải nhăn mũi đáp ứng để ta cùng hắn đi Bắc cảnh.
Điều kiện là:
— Ta tuyệt đối không được lên chiến trường.
— Giáp kim tuyến không được rời khỏi người.
— Và phải để Đông Thanh theo sát bên mình.
Đông Thanh vốn là ám vệ.
Sau khi ta gả vào Đông cung, Thái tử đặc biệt điều nàng tới, để bảo vệ ta.
Ta đáp ứng rất dứt khoát.
Trước ngày xuất phát, ta lặng lẽ tới Tống phủ.
Thuở nhỏ, ta từng không hiểu, vì sao phụ thân lại thường buông lời cay nghiệt với Tống bá bá.
Rõ ràng xa thân không bằng gần giềng.
Mà Tống bá bá tính tình thẳng thắn, đối nhân xử thế cũng khoáng đạt, vốn dĩ là kiểu người mà phụ thân ta sẽ thưởng thức.
Về sau ta mới hiểu.
Ngồi ở vị trí càng cao, thì nỗi lo càng nhiều.
Hoàng thượng cũng sẽ không cho phép Tể tướng và Đại tướng quân hòa mục thân cận.
“Ninh Ninh, An An, An An…”
Tống phu nhân vừa nhìn thấy ta, liền kích động nắm chặt tay ta, kéo thẳng vào Phật đường.
Trong Phật đường, thờ linh vị của Tống An.
Khi tin Tống An ch/ế/t truyền tới, cả ta lẫn bà đều không thể tiếp nhận.
Ta từng đích thân tới Bắc cảnh tìm Tống An.
Sống thì phải thấy người.
Ch/ế/t thì phải thấy t/ử th/i.
Còn Tống phu nhân…
Bà phát điên rồi.
Bà trước sau vẫn không chịu tin rằng Tống An đã ch/ế/t.
Lần này ta cũng không định kích động bà.
Ta thắp hương cho Tống An, rồi chuẩn bị rời đi.
Hôm nay Tống phu nhân đặc biệt yên lặng.
Chỉ đến lúc ta sắp bước ra ngoài, bà bỗng nắm lấy tay ta, cẩn thận chỉnh lại vạt áo cho ta.
Ánh mắt nhìn ta, vẫn dịu dàng như nhiều năm về trước.
Bà nói:
“Ninh Ninh, con phải vì chính mình mà sống.”
Ta cố gắng kìm lại sự ươn ướt nơi khóe mắt.
Ta đương nhiên sẽ vì chính mình mà sống.
Nhưng điều kiện tiên quyết là…
Ta phải hoàn thành tâm nguyện của Tống An.
Bởi vì, đó cũng là tâm nguyện chung của chúng ta.