3.
Vân Thời An quay đầu ngựa, dẫn binh rút lui, tạm thời lui quân.
Hành động này, quả thật vô cùng sáng suốt.
Trên thành lầu, cung nỏ đã dàn sẵn, xe bắn đá nối đuôi xếp hàng.
Dù binh mã của Vân Thời An có dũng mãnh đến đâu, muốn phá được thành môn, cũng sẽ phải trả giá bằng thương vong nặng nề.
Hơn nữa, một khi hắn tấn công thành, liền bị gán cho danh hiệu nghịch thần phản tặc, không còn đường lui.
Hiện giờ thiên hạ đại loạn, muốn giành phần thắng trong hỗn thế, nhất định phải biết dùng mưu.
Trên đường Vân Thời An đưa ta rời đi, ta chăm chú nhìn những hàng chữ trước mắt, cố hiểu thêm về hắn.
【Nam chính đã sớm điều tra ra, Diệp Văn Thần cố tình đưa Tần Phương Hảo đến Biện Kinh, chính là để thi triển mỹ nhân kế, kéo gần quan hệ với Tống Khanh.】
【Việc nam chính tấn công thành hôm nay, thực chất là một canh bạc.】
【Hắn đã cược đúng. Quả nhiên vì Tần Phương Hảo, Tống Khanh không ngần ngại hy sinh nữ chính.】
【Nếu cược sai thì sao? Cũng chẳng hề gì, sau này hắn sẽ trực tiếp đoạt lấy nữ chính.】
【Phòng khuê ở sơn trại đã sớm chuẩn bị xong, đệm chăn trong phòng, cả y phục thay giặt, đều do nam chính đích thân chọn.】
【Tặc tặc, nam chính tốn mười năm, cuối cùng cũng ôm mỹ nhân về dinh.】
【May mà người tấn công thành là nam chính. Nếu đổi thành phản vương khác, nữ chính chắc chắn mất mạng.】
Tim ta bất chợt run rẩy.
Vân Thời An… chính là tiểu mã nô năm xưa sao?
Hắn… vẫn luôn nhớ thương ta?
Trong cục diện hiện tại, nếu có thể nắm được thế lực của Vân Thời An, quả là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến thân hình rắn rỏi cường tráng của hắn, ta không khỏi chột dạ.
Ta và Tống Khanh thành thân đã một năm, nhưng vì tiên đế bất ngờ băng hà do dùng linh đan quá liều, chúng ta vẫn chưa từng viên phòng.
Ba tháng trước, có một lần ta tận mắt thấy Tần Phương Hảo từ thư phòng của Tống Khanh bước ra.
Y phục của ả xộc xệch, mặt ửng đỏ.
Tối hôm đó, trên người Tống Khanh còn phảng phất mùi hương nữ nhân.
Ta đã gặng hỏi, mắng nhiếc, thậm chí giằng co, nhưng hắn lại phủ nhận thẳng thừng.
Chỉ nói:
“Ngươi nói bậy gì đó! Ngươi nhỏ nhen như thế từ bao giờ? Ta sao có thể động đến thê tử của bằng hữu? Vân Họa, ngươi đánh giá thấp ta đến vậy sao? Ngươi khiến ta quá thất vọng rồi!”
Khi ấy, ta còn tưởng mình đa nghi quá mức.
Giờ nhìn lại, thì ra mọi hoài nghi… đều là thật.
Tống Khanh và Tần Phương Hảo đã sớm lén lút vụng trộm dưới mí mắt ta.
Tiên đế băng hà, thái tử nhỏ kế vị, Thái hậu nhà họ Tống nắm quyền nhiếp chính.
Diệp Văn Thần lúc này mới vội vàng kết thân với Tống gia, thậm chí không tiếc đem vợ mình ra làm mồi.
Tần Phương Hảo không chỉ có thể lôi kéo Tống Khanh, mà còn khiến hắn tin tưởng, thuận tiện đưa tin tức từ Biện Kinh ra ngoài.
Tống Khanh và Diệp Văn Thần, quả không hổ danh “bằng hữu tốt”.
Cả cái thói “hiến thê” này… cũng giống nhau đến lạ!
Khi đến sơn trại, ngay trước khi xuống ngựa, Vân Thời An đột nhiên hỏi ta:
“Vân cô nương, sao nàng không sợ? Chẳng lẽ nàng vẫn muốn trở về bên trượng phu của mình? Nhưng hắn lại vì một nữ tử họ Tần, mà vứt bỏ nàng.”
“Hắn không xứng với nàng.”
Vừa dứt lời, chữ lại hiện lên:
【Đến cả tên chân đất cũng biết ly gián nữa cơ đấy, ngọt đến phát ngán.】
Giờ phút này, ta đương nhiên không còn mơ mộng Tống Khanh sẽ đến cứu mình.
Huống hồ… hắn dám giao ta ra ngoài, chứng tỏ đã chẳng để Vân gia vào mắt.
Thái hậu nhà họ Tống cũng chưa bao giờ ưa ta.
Ta cố ý làm ra vẻ đau lòng, than nhẹ một tiếng:
“Không giấu gì tướng quân, nếu không phải tận mắt chứng kiến hôm nay, ta cũng không nghĩ… phu quân của mình lại là kẻ vô tình bạc nghĩa đến vậy.
Hắn đã phụ ta, sao ta còn có thể muốn quay lại bên hắn? Như tướng quân đã nói, hắn… vốn không xứng với ta.”
Suốt một năm qua, ta trơ mắt nhìn Tống Khanh che chở, yêu chiều Tần Phương Hảo.
Tình cảm của ta sớm đã phai nhạt dần.
Ba trăm ngày đầy tổn thương, dằn vặt, nghi kỵ ấy khiến ta thôi không còn chấp niệm.
Hận thù… cũng chẳng mang lại được gì.
Chi bằng dốc tâm cho hiện tại.
Vân Thời An sẽ không làm hại ta, thế đã là may mắn trong bất hạnh rồi.
4.
Nghĩ đến những điều đã xảy ra, ta chủ ý dịu giọng nịnh nọt Vân Thời An:
“Tướng quân, ta đã nghe danh ngài từ vài năm trước. Hôm nay may mắn được gặp, quả thật là tam sinh hữu hạnh.
Tướng quân thân xuất chốn thảo dã, lại có thể lập nên cơ nghiệp ngày hôm nay, thực khiến người ta khâm phục.”
Với thân phận là một tiểu thư xuất thân thế gia, mọi việc ta làm đều phải vì gia tộc làm trọng.
Huống chi từ những dòng chữ kia ta đã biết, Vân Thời An là một nhân vật có tiềm lực rất lớn, vậy thì tất nhiên ta phải biết tính toán lợi hại.
Cơ thể Vân Thời An khẽ khựng lại.
Hai chúng ta đối diện nhau, trong mắt hắn – một màu đen thẳm – phản chiếu gương mặt có phần tiều tụy của ta.
Nếu không nhờ màn chữ cảnh báo, ta thực sự sẽ tưởng… hắn sắp ăn thịt ta đến nơi.