Tôi dắt con gái ba tuổi đi dạo phố, ngang qua một tiệm đồ ăn vặt mới mở. Bé vô tình bóc nhầm một gói kẹo cao su dù chưa thanh toán.
Tôi lập tức nghiêm giọng nhắc con:
“Chưa trả tiền mà mở ra là không được, làm thế là sai.”
Rồi vội vàng dẫn bé đến quầy thu ngân xin lỗi, còn chủ động đề nghị bồi thường.
Không ngờ cô nhân viên bỗng dưng hét toáng lên, tay chỉ vào màn hình giám sát như bắt được kẻ trộm:
“Bảo sao nhìn quen thế, thì ra chính là con nhỏ nhà cô! Nó ba ngày hai bữa đến đây trộm đồ, toàn bị tôi bắt gặp trong camera!”
“Socola, bánh quy, kẹo cây, rồi mấy loại đồ ngoại nhập đắt tiền... mất cả đống, cộng lại cũng phải một nghìn năm trăm tệ rồi! Tất cả đều do con nhóc đó gây ra! Mẹ thế nào con thế nấy, đúng là không sai!”
Vừa nói, cô ta vừa rút từ dưới quầy ra một cái máy tính bấm lạch cạch:
“Thấy chưa? Tổng thiệt hại: 1500 tệ! Một xu cũng không thiếu! Chuyển khoản hay tiền mặt? Không trả thì tôi báo cảnh sát, cho cả nhà cô vào cục uống trà!”
Tôi cố gắng kiềm chế cơn giận, vẫn giữ giọng bình tĩnh:
“Nhưng hôm nay là lần đầu tiên mẹ con tôi đến đây mà...”
“Phi! Không muốn đền thì cứ nói thẳng, khỏi giả bộ! Ăn trộm là ăn trộm, đừng có mà vờ vịt!”
Càng nói cô ta càng hùng hổ, giọng như muốn lật tung cả tiệm:
“Tôi nói cho cô biết nhé, cả cái dãy phố này đều là của anh rể tôi! Cô mà không ngoan ngoãn móc ví ra, hôm nay bước vào thế nào thì bước ra thế ấy không nổi đâu!”
Tôi tức đến nghẹn họng, trợn tròn mắt nhìn cô ta.
Ủa? Khi nào cái phố này đổi chủ vậy?
Rõ ràng mới tháng trước, toàn bộ tiền thuê mặt bằng ở con phố này vẫn đều đặn được chuyển vào tài khoản của tôi cơ mà…
1.
Cô ta khoanh tay trước ngực, cằm hất cao ngạo nghễ, giọng điệu đầy khinh bỉ:
“Bày đặt cái gì? Diễn xong chưa?”
“Nhìn bộ đồ rách rưới, tối om tối hù như người đi đám ma, đã thấy không phải hạng tử tế gì! Dạy ra đứa con đi trộm vặt cũng chẳng lạ!”
“Hôm nay không đền tiền thì khỏi đi đâu hết, tôi gọi anh rể tới tống cả nhà mấy người vào đồn luôn!”
Vừa nói, cô ta còn sấn tới định túm lấy con gái tôi.
“Mẹ ơi… con sợ…”
Con bé hoảng hốt nép chặt vào sau lưng tôi, mặt nhỏ vùi vào ống quần tôi, người run lên bần bật.
Tôi trừng mắt liếc cô ta, giơ tay hất phăng cánh tay đang định đụng vào con gái tôi.
Ngay sau đó, tôi cúi xuống bế con lên.
Cảm nhận được thân thể bé nhỏ trong vòng tay vẫn đang run rẩy, cơn giận trong lòng tôi như lửa bén dầu, bùng lên dữ dội.
Tôi hít sâu, nhìn thẳng vào cô ta, giọng lạnh như băng:
“Bật camera giám sát.”
Ánh mắt tôi lướt qua bảng tên trước ngực cô ta, rõ ràng ba chữ: Trần Thiến Thiến.
Tôi không do dự gọi thẳng tên:
“Trần Thiến Thiến, nói chuyện thì phải có bằng chứng. Ai buộc tội thì người đó đưa chứng cứ. Cô nói con gái tôi là kẻ chuyên đi ăn cắp? Được thôi — trích toàn bộ camera mấy tuần nay ra đây.”
“Nếu thật sự có chuyện đó, tôi bồi thường gấp mười lần — 15.000 tệ tôi cũng trả, một xu không thiếu.”
Dù gì con bé cũng là tôi một tay nuôi lớn. Tính cách thế nào tôi rõ hơn ai hết.
Con bé ba tuổi, chưa từng ra khỏi cửa một mình, hôm nay cũng là lần đầu tôi dẫn con tới chỗ này.
Còn chuyện trộm cắp? Xin lỗi, nó không có khả năng và càng không có thói quen đó.
Trần Thiến Thiến nghe vậy, ánh mắt bắt đầu dao động, sau đó lại liếc tôi một lượt từ đầu tới chân, vẻ mặt đầy ghét bỏ, giọng cười khẩy như muốn khinh thường thẳng mặt:
“Cô tưởng cô là ai? Muốn kiểm tra camera là kiểm à? Cô nhìn lại cái thân phận của mình đi, xứng chắc?”
“Ở cái tiệm này, tôi mới là người có tiếng nói nhất! Bắt tận tay còn chối à? Đúng là mẹ thế nào, con thế nấy!”
“Muốn yên thân thì trả tiền ngay, còn không thì tôi gọi thẳng anh rể tới, dẫn người đến tống cả hai mẹ con vào đồn!”
Nói rồi, cô ta cất giọng gào lên giữa tiệm:
“Người đâu! Tới mà xem! Bắt được kẻ trộm rồi này! Mẹ trộm dắt con trộm đi ăn vặt, đúng là cả nhà chuyên nghề, đỉnh cao luôn!”
Chỉ một câu hét, cả tiệm náo động. Mấy vị khách đang mua đồ cũng xúm lại hóng chuyện, chỉ trỏ bàn tán rôm rả.
Một bà cô tóc uốn lọn, tay cầm túi nilon, trề môi lắc đầu chép miệng:
“Trẻ con bây giờ, tay chân đúng là chẳng sạch sẽ gì. Mà cha mẹ cũng chẳng dạy dỗ cho ra hồn.”
Bên cạnh, một bà trung niên đang ngồi nhóp nhép nhai hạt dưa, vừa nhả vỏ đầy sàn vừa chêm vào với giọng the thé:
“Đúng rồi đó! Nhỏ vậy mà đã biết ăn cắp, sau này lớn lên kiểu gì chả vô trại giáo dưỡng? Con như thế chắc chắn do mẹ không biết dạy – chính bà mẹ còn chưa chắc đã tử tế!”
Ở góc khác, một đôi trai gái trẻ đang mua đồ, cô gái nhăn mặt, kéo tay bạn trai lùi lại: