2.
Điên rồi à?
Nhìn bộ mặt tham lam và trơ trẽn của Trần Thiến Thiến, tôi suýt nữa bật cười.
Còn có kiểu người ngang nhiên ngồi đó hét giá giữa thanh thiên bạch nhật?
Tôi còn chưa kịp phản bác thì bên cạnh, con gái tôi đã khóc đến mức không thở nổi.
Dù gì tôi cũng là người lớn, còn gồng được.
Nhưng con bé mới chỉ ba tuổi.
Ánh nhìn soi mói, những lời xì xào ác ý như mũi dao cứa vào… đã khiến cơ thể bé bỏng ấy không thể nào chịu đựng nổi.
Con bé bỗng bật khóc nức nở, gào lên:
“Mẹ ơi, con sợ quá… Mình đi đi được không mẹ… Con muốn về nhà…”
Tôi đau lòng đến nghẹn, lập tức cúi xuống ôm con, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành:
“Không sao đâu con, có mẹ ở đây rồi…”
Đúng lúc ấy, cánh cửa vang lên một tiếng ting — một người phụ nữ mái tóc uốn xoăn màu nâu trà, trên người toàn đồ hiệu, xách theo chiếc túi Chanel phiên bản mới nhất bước vào.
Vừa vào cửa, cô ta đã nhíu mày khó chịu:
“Thiến Thiến, có chuyện gì thế? Cô hét ầm lên từ đầu ngõ tôi đã nghe thấy rồi. Vừa ảnh hưởng buôn bán, vừa làm tôi mất mặt với bạn bè.”
“Tụi tôi đang định ghé qua lấy ít đồ đi dã ngoại chiều nay đây.”
Vừa thấy người phụ nữ ấy, Trần Thiến Thiến lập tức đổi sắc mặt, tỏ vẻ ấm ức vô cùng, vội vàng chỉ tay vào tôi và con bé, bắt đầu kể tội:
“Chị à! Cuối cùng chị cũng tới rồi! Hai mẹ con này trộm cả đống đồ, tính sơ sơ chắc cũng cả nghìn tệ! Em chỉ yêu cầu họ đền tiền thôi, mà họ còn không chịu, ngược lại còn trở mặt cãi nhau, đòi đánh người, còn nói em vu khống nữa cơ!”
Nghe vậy, người phụ nữ kia sắc mặt lập tức sa sầm.
Cô ta bước thẳng đến màn hình giám sát, lướt sơ qua một lượt, sau đó chỉ vào mấy đoạn clip mờ tịt, lờ mờ bóng dáng một đứa bé, mặt mũi hoàn toàn không rõ ràng, rồi lạnh giọng nhìn tôi:
“Cô nhìn cho kỹ đi. Không phải con cô thì là ai?”
“Con bé trong camera mặc áo khoác hồng, buộc tóc đuôi ngựa, trông giống y hệt con bé đang đứng cạnh cô đây. Chứng cứ rõ ràng rồi, cô còn cãi gì nữa?”
“Làm ơn trả đúng số tiền mà em tôi đã tính. Nếu không, tôi gọi chồng tôi — chủ của cả con phố này — tới đuổi thẳng hai mẹ con cô, sau này không cho đặt chân vào đây dù chỉ nửa bước!”
Tôi nhìn đoạn camera họ bật lên, khóe môi lập tức nhếch lên thành một tiếng cười lạnh.
Chiếc áo khoác hồng trong camera, ngoại trừ có dính tí đường viền màu hồng, kiểu dáng hoàn toàn không giống áo của con gái tôi.
Còn kiểu tóc đuôi ngựa?
Xin lỗi, cả Trung Quốc này có bao nhiêu bé gái buộc đuôi ngựa? Đếm không xuể.
Dựa vào cái bóng mờ trong camera mà dám kết tội người khác?
Nực cười.
Chưa kể — những khung giờ họ mở ra để buộc tội, thì đúng thời điểm đó tôi và con gái còn đang ở Tam Á nghỉ dưỡng!
Tôi hít sâu một hơi, định mở miệng nói rõ thân phận thật sự của mình — để bọn họ biết rốt cuộc ai mới là chủ của dãy phố này.
Thì đúng lúc ấy, Trần Thiến Thiến bất thình lình lao tới, mạnh tay đẩy con gái tôi ngã xuống đất.
“Đừng có lằng nhằng nữa! Mau đem tiền đây! Không thì đừng trách tôi không khách sáo!”
Con gái tôi ngã mạnh xuống sàn, bàn tay non mềm lập tức trầy rách, rớm máu.
Khoảnh khắc ấy, máu trong người tôi như sôi lên.
Tôi quay phắt người, giơ tay tát thẳng vào mặt cô ta một cái đanh gọn, không hề do dự.
“Ai cho phép cô động vào con tôi?”
Cô ta bị đánh đến choáng váng, đứng đơ ra mấy giây, rồi tiếng gào thét bén nhọn như muốn phá tung cả mái nhà:
“Á á á á! Đồ điên! Ai cho cô đánh tôi?! Tôi liều với cô! Tôi giết cô!”
Nói rồi, Trần Thiến Thiến giơ bộ móng tay dài ngoằng, đỏ rực, lao về phía tôi như muốn xé thịt.
Nhưng còn chưa chạm được vào người tôi, tôi đã nghiêng người né đi.
Mất đà, cô ta lóe mắt, trượt chân, ngã sóng soài xuống đất.
Tiếng bịch vang lên cực rõ.
Bị ngã đau, lại thêm xấu hổ, cô ta vừa giãy đành đạch vừa gào lên như phát cuồng.
“Cô còn dám né hả?”
“Động không nổi cô thì tôi xử đứa con nít này cũng được! Tôi sẽ cào nát cái mặt nó ra, cho nó xấu như cô, từ nhỏ đã học thói ăn cắp, sau này lớn lên chắc chắn cũng chỉ là loại rẻ tiền đi bán thân ngoài đường!”
Vừa la hét, Trần Thiến Thiến vừa lao tới định giật lấy con tôi lần nữa.
Con bé sợ đến mức khóc không thành tiếng, nước mắt nước mũi tèm lem, mặt mũi trắng bệch như giấy.