5.
Đêm trừ tịch năm ấy, Quảng Lăng đổ trận tuyết lớn hiếm thấy.
Đã lâu không nhận được thư của Tạ Thanh Trì, ta đoán hẳn là do tuyết rơi dày, thư từ bị chậm trễ dọc đường.
Sân vườn cuối cùng cũng thu dọn được chút dáng vẻ của gia viên.Trước cửa dán câu đối đỏ, lồng đèn treo cao, ánh hồng lấp lánh giữa tuyết trắng, một mảnh hỷ khí tràn đầy.
Ta e rằng Tạ Chỉ không có nơi nương náu trong những ngày Tết, bèn hỏi hắn có nguyện ý tới Tạ gia đón năm mới hay không:
“Dù sao cũng là người cùng tộc, ta chuẩn bị một ít lễ vật, ngươi chỉ cần nói là tới bái phỏng trưởng bối.”
“Tết đến xuân về, nhà nhà đoàn tụ, lẽ nào lại để ngươi lang bạt đói lòng?”
Nhìn đống lễ vật ta chuẩn bị chu tất, Tạ Chỉ khẽ do dự, thấp giọng hỏi dò:
“Nếu như ta giấu ngươi một chuyện... ngươi có thể đừng giận chăng?”
Lòng ta thoáng sinh nghi, liếc mắt nhìn hắn:
“Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ ngươi lừa gạt bạc của ta sao?”
Hắn vội xua tay, có chút chột dạ:
“Không phải... chỉ là... nếu gia thế của ta, kỳ thực không bi thảm như ngươi tưởng...”
Ta đưa tay hà hà vào lòng bàn tay, cười, rồi đem đống lễ vật nhét vào tay hắn:
“Vậy thì đáng mừng thay.”
“Đừng sợ, phụ mẫu của Đại lang, tuy có hơi thiên vị, nhưng là người khoan hậu.”
Tạ phủ giăng đèn kết hoa, rực rỡ như lễ cưới.
Phu phụ Tạ thị đã đứng chờ nơi cổng.
Vừa thấy ta bước xuống xe ngựa, Tạ mẫu liền bước tới, ôn hòa khoác lấy tay ta, miễn đi mọi lời khách sáo.
Ta vốn định giải thích việc Tạ Chỉ đi cùng, bèn xoay người nói:
“Thưa mẫu thân, có một việc con muốn thưa—”
Lời còn chưa dứt, rèm xe ngựa phía sau đã được vén lên, Tạ Chỉ vận nguyệt bạch trường sam bước xuống.
Tỳ nữ bên cạnh Tạ mẫu lập tức tiến lên, mặt mày vui vẻ, cung kính dâng lên lò sưởi tay:
“Hôm nay tuyết lớn, Nhị gia đừng để nhiễm hàn khí.”
—Nhị gia?
Cũng phải, Tạ Chỉ là người chi thứ, tính theo vai vế đích xác là hàng thứ hai.
Có điều, ta lại chẳng hề hay biết, hắn cùng Tạ phủ thân thiết đến nhường này.
Sau khi an vị, ta vẫn chưa hiểu rõ vì sao Tạ Chỉ lại có thể tự nhiên ngồi sát bên cạnh bà mẹ chồng như vậy.
Chẳng ngờ bà lại đích thân rót cho ta và Tạ Chỉ mỗi người một chén rượu nóng, ôn hòa nói:
“Được rồi, các con uống một chén rượu này cho ấm người đã.”
Thấy ta và Tạ Chỉ đều đã uống cạn, bà mẹ chồng liền nắm lấy tay ta và tay hắn, kéo lại đặt lên nhau, nét mặt tràn đầy từ ái:
“Tốt lắm, tốt lắm. Hai đứa chịu uống chén rượu này, ta cũng yên tâm rồi.”
“Đứa nhỏ này trước kia tuy có phần hồ đồ, nhưng tấm lòng dành cho con là thật tâm.”
Ta còn chưa kịp phản ứng thì bà đã cười dịu dàng:
“Con đừng chấp nhặt nó nữa. Về sau có tức giận thì cứ đánh cứ mắng, coi như trút giận cho nhẹ lòng.”
Tạ Chỉ không nói gì, chỉ nghiêng đầu mỉm cười nhìn ta.
Ta ngây người.
Đây... đây là có ý gì?
Bà mẹ chồng cười tủm tỉm, dịu dàng giải thích:
“Đứa con út của ta tên là Thanh Từ, nhũ danh là Chỉ nhi.”
“Con đừng giận nó. Nó cũng không hề lừa con, chẳng qua là con chưa từng hỏi kỹ.”
Tạ Chỉ — không, phải gọi là Tạ Thanh Từ — vội vàng kéo tay áo ta, giọng khẩn thiết:
“A Oanh, nàng muốn đánh muốn mắng thế nào cũng được, chỉ xin đừng giận ta. Nàng đã hứa với ta rồi mà.”
Đầu óc ta vẫn còn rối bời, chưa kịp nghĩ xem có nên nổi trận lôi đình hay không, chỉ nhớ tới Tạ Thanh Trì.
Vị Đại lang ấy... còn gửi một hộp đầy ắp chân tình cho ta kia mà.
Ta vội mở miệng:
“Vậy... còn Đại lang thì sao?”
“Chàng ấy còn để lại cho ta cả một hộp thư tình.”
Bà mẹ chồng thản nhiên cười, không lấy gì làm lạ:
“Đại lang thì không sao, nó với con cũng chỉ gặp một lần mà thôi, chẳng có tình cảm sâu đậm gì đâu.”
“Hôm đó vốn là định để nó thay Thanh Từ bái đường, chỉ vì thấy con khóc quá thương tâm, nên nó mới tự ý thay đổi quyết định thôi.”
“Huống hồ, chúng ta đã viết thư gửi về Bành Thành, đến nay cũng chưa thấy nó phản hồi, nghĩ tất cũng coi như đã ngầm đồng ý.”
“Năm nay e là nó cũng không về ăn Tết, thôi thì khỏi cần đợi nữa.”
Yến tiệc đã khai, chén rượu giao nhau, tiếng cười nói rôm rả tựa như một hồi hôn lễ nữa vừa bắt đầu.
Trước mặt là sơn hào hải vị, nhưng ta chẳng thể nào nuốt nổi một miếng.
Người ta nói rượu Quảng Lăng ngọt, mà sao chén rượu trước mặt ta, vị hậu chỉ đọng lại nỗi đắng cay không dứt.
Thì ra những năm tháng ấy, người chịu khổ... chỉ có một mình Tạ Thanh Trì.
Ta đẩy chén rượu sang bên, toan đứng dậy rời đi, thì Tạ Thanh Từ vội vã đuổi theo.
Hắn hấp tấp kéo lấy tay áo ta, giọng gấp gáp giữ lại:
“A Oanh, nàng giận ta rồi phải không? Là giận ta năm đó để nàng một mình trong kiệu hoa, giận ta cố ý dùng cái tên Tạ Chỉ để lừa gạt nàng?”
“Ban đầu quả thực là ta hồ đồ, ta nghĩ nàng chẳng phải người tốt lành gì. Nhưng những ngày qua chung sống... ta mới biết nàng tốt đến nhường nào.”
Ánh trăng hòa cùng tuyết trắng rọi vào mắt hắn, trong veo và sáng rõ.
Ta tin những gì hắn nói đều là thật, cũng tin hắn đã thật tâm hối lỗi.
Ta nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Tạ Thanh Từ, giọng khẽ khàng nhưng vô cùng điềm tĩnh:
“Tạ Thanh Từ, ta không hề giận chàng, thực lòng không hề.”
“Chàng để ta một mình trong kiệu hoa, ta không giận.”
“Chàng dùng tên Tạ Chỉ để lừa ta, ta cũng không giận.”
“Vừa nãy ở yến tiệc, ta cứ nghĩ mãi vì sao mình không giận, giờ ta đã hiểu rồi…”