1
Mẹ giục chị dâu nhanh chóng đưa Hạo Thiên đi đá bóng, rồi quay đầu bịt miệng tôi.
Đợi chị dâu và Hạo Thiên đi xa, bà mới bất lực bật khóc:
“Mẹ biết lần này con bị thiệt thòi.
Nhưng con bảo mẹ biết làm sao? Con còn lạ gì tính chị dâu, suốt ngày ở nhà bóng gió so đo. Nào là cô này mua Apple combo cho cháu, nào là cô kia dẫn cháu sang châu Âu du lịch. Ngày nào cũng quậy cho nhà cửa yên ổn được đâu. Mẹ cũng bị nó làm phiền đến hết cách rồi.
Con chẳng lẽ nỡ để anh con đi làm về mỗi ngày lại phải chịu cảnh vợ càu nhàu nữa sao?”
Nhìn mẹ ngồi bệt dưới đất khóc lóc thảm hại, tôi chỉ thấy chua chát.
“Vậy mẹ chỉ nghĩ cho anh, còn con thì sao?”
Mẹ khựng lại:
“Con thì làm sao? Đừng tưởng mẹ không biết, hè này tiệc mừng ở nhà hàng con kín lịch từ tháng bảy tới cuối tháng tám. Chỉ hai tháng thôi, chẳng lẽ con không kiếm được bốn, năm chục nghìn? Cho cháu ruột miễn phí một bữa thì sao?”
Nghe vậy, tôi càng tức.
“Mẹ cũng biết tiệc nhà con kín đơn, vậy mà con phải nhường trọn một ngày vàng chỉ để làm tiệc cho Hạo Thiên, không nhận thêm bàn nào khác.
Hơn nữa, giá con đưa anh chị đã là giá gốc, một xu cũng chưa lời!
Mẹ dựa vào cái gì mà bắt con phải miễn phí?”
Mẹ bật dậy, vỗ tay mắng tôi:
“Tao đáng chế//t, tao đáng bị xé xác, tao được lợi, mày bảo tao đi chế//t có phải hơn không! Người ta như dì Thu, cháu thi đại học còn đưa liền tay ba chục nghìn tiền mừng. Còn mày? Chỉ tặng được cái iPhone rẻ rách!
Chính vì vậy mà chị dâu mày ngày nào cũng làm ầm ĩ. Vân Vân à, con lớn rồi, cũng nên hiểu cho cha mẹ. Nếu không phải vì chị dâu quá chanh chua, mẹ sao nỡ chiếm tiện nghi của con?”
Nghe thì như thể mẹ bị ép buộc, chẳng còn cách nào khác.
Con làm con cái, lẽ ra phải vì gia đình hòa thuận mà cắn răng chịu đựng.
Nhưng tôi không chỉ là con gái nhà họ Ngô, tôi còn là con dâu nhà họ Trình. Tôi có chồng, có con, cũng có gia đình riêng cần phải lo.
Tôi hít sâu:
“Mẹ nói, con phải miễn phí cho chị dâu, là để giữ hòa khí cho anh chị?”
Mẹ thấy tôi xuôi xuôi, nở nụ cười:
“Đúng thế, mẹ cũng đâu muốn chiếm tiện nghi của con, chỉ là bị chị dâu con ép quá thôi.”
Tôi cười lạnh:
“Mẹ sợ chị dâu gây chuyện, ảnh hưởng tình cảm anh chị. Vậy mẹ không sợ chồng con tức giận, ảnh hưởng tình cảm vợ chồng con sao?”
Mẹ nói như lẽ đương nhiên:
“Con rể thương con thế, ai mà chẳng biết. Lúc cưới, tiền sính lễ con không mang về, nó cũng chẳng trách. Mỗi mùa vụ, con về nhà giúp đỡ, nó còn thương mà làm cùng.
Trước đây cháu ruột con mổ, con rút ra mười vạn lo viện phí, nó cũng không tính toán. Giờ chẳng qua bốn, năm chục nghìn tiền tiệc, nó mà để bụng chắc?”
Nghe giọng điệu đầy lý lẽ của mẹ, tôi thấy lục phủ ngũ tạng như bị xoáy nát.
“Vậy chẳng lẽ vì chồng thương con, nên con mặc nhiên phải thành cái máy rút tiền cho anh và cháu?”
Mẹ run môi, nghiến răng ken két:
“Con nói cái gì thế! Gì mà thành cái máy rút tiền? Người một nhà giúp đỡ nhau, sao vào miệng con lại khó nghe vậy?”
Ha, bà cũng biết khó nghe.
Tôi chỉ vào camera giám sát:
“Đã biết khó nghe thì đừng làm việc khó coi! Hành động vừa rồi đều bị camera ghi lại rõ ràng!
Một là mẹ gọi anh hoặc chị dâu quay lại trả tiền.
Hai là mẹ bù cho họ. Nếu không, con có đủ cách khiến mọi người mất mặt!”
Mẹ dang tay:
“Lời mẹ đã nói ra rồi, sao còn gọi chị dâu về được nữa. Hay là bán luôn cái thân già này của mẹ, xem có đủ trả tiền cho mày không!”
2
Rõ ràng là mẹ đang cố tình cù nhây.
Tôi hít sâu:
“Con không tranh cãi với mẹ nữa. Tiệc này là của anh cả, con gọi điện cho anh ấy.”
Tôi lấy điện thoại ra gọi, nhưng vừa lúc đó bố từ ngoài tiễn khách bước vào.
Ông nhíu mày, giật ngay điện thoại khỏi tay tôi:
“Con làm đủ chưa? Chẳng qua vài bàn tiệc thôi mà. Nhà hàng của con chuyên làm cái này, cháu ăn vài bàn tiệc mà cũng tính toán à?”
Tôi tức đến phát điên:
“Bố nói thì dễ! Không nói tới thịt cừu, chân giò hay hải sâm, chỉ riêng rượu thôi đã năm trăm một chai! Anh cả sĩ diện, thuốc lá cũng toàn năm chục một bao!
Nếu chỉ cả nhà ngồi ăn bữa cơm, dù có đưa tiền con cũng không nỡ nhận. Nhưng đây là hơn bốn chục nghìn tiền vốn! Con còn phải nhường cả một ngày vàng để làm tiệc, đã khó giải thích với chồng con rồi. Giờ ngay cả vốn cũng không trả, bảo con làm sao ngẩng đầu ở nhà chồng?”
Mẹ chắn trước mặt bố:
“Thế con muốn sao? Lời mẹ đã nói ra rồi. Cùng lắm mẹ với bố đi nhặt rác trả con.