01
Ta là hàng ma sư uy chấn tứ phương của Tuyết Kỳ Sơn.
Nhưng trong mắt sư phụ cùng đồng môn, ta chỉ là một kẻ phế vật không thể phế hơn.
Ta bái nhập Vô Cấu Môn mười năm, vậy mà ngay cả một trận pháp định yêu cơ bản cũng không kết được.
Thế nhưng, cho dù như vậy, ta hiện tại vẫn là người đứng đầu bảng xếp hạng hàng ma sư của Vô Cấu Môn.
Bởi vì không lâu trước đây, ta đọc sai khẩu quyết, vô tình hàng phục được một đại yêu.
Yêu này pháp lực cao cường, lại giỏi giả trang.
Ngay cả sư phụ ta cũng bó tay, đại sư huynh thì bị đánh thành đầu heo, ba tháng không xuống giường nổi.
Hôm đó, ta phụng mệnh lên núi gác đêm, chẳng ngờ lại gặp phải cuồng phong bạo vũ.
Lúc ta chật vật chui vào một sơn động tránh mưa, vừa vặn đối diện với một đại yêu mặt xanh nanh vàng bên trong.
Ta vuốt lại mái tóc bết nước, tràn đầy khí phách rút kiếm mang theo bên mình… rồi dùng tốc độ nhanh nhất nằm vật xuống.
“Quân tử có thể chết nhưng không thể nhục, làm ơn để lại toàn thây, cảm ơn!”
“…”
Sơn động lặng ngắt như tờ.
Bầu không khí có chút lúng túng.
Đại yêu có lẽ cảm thấy ta quá vô dụng, thế nên không giết ta.
Hắn sai tiểu yêu khiêng ta đặt lên một cái ghế đá.
Còn rót cho ta một chén trà.
Nhìn chén trà đỏ như máu, chân ta run như cầy sấy.
Bỗng nhiên, đại yêu cất cao giọng: “Đạo trưởng đến đúng lúc lắm, tối nay ta vừa bắt được một mỹ nhân. Nhân lúc ta chưa ăn nàng, ngươi mau cứu nàng đi.”
Ta nhìn qua, quả nhiên thấy trên cột đá bên cạnh hắn trói một mỹ nhân.
Nàng da trắng như tuyết, tóc đen như thác, một thân hồng y diễm lệ như ráng chiều.
Nếu không phải nàng không hề nhiễm yêu khí, ta còn tưởng nàng mới là kẻ đại sát tứ phương kia.
Nhưng ta chưa từng gặp một yêu nào có nhan sắc tuyệt mỹ đến thế.
Thấy ta nhìn chằm chằm, tiểu mỹ nhân ánh mắt thoáng ngấn lệ: “Đạo trưởng đừng lo cho ta, mau chạy đi…”
Ta: “Được! Bảo trọng!”
Tiểu mỹ nhân: “…”
Ta lập tức chạy nước rút trăm mét về phía cửa động, nhưng nơi này đã bị yêu pháp phong tỏa.
Ta vừa đến cửa đã bị một đám tiểu yêu khiêng trở lại.
Đại yêu xoa trán, gầm lên: “Đạo trưởng, ngươi có thể có chút lương tâm không? Mỹ nhân thế này ngươi nhẫn tâm nhìn nàng chết sao?”
Ta bị hắn rống đến run lên, nắm góc áo, tủi thân nói: “Nhưng mỹ nhân vừa bảo ta mau chạy mà…”
“…” Đại yêu dậm chân, “Ngươi có thể có chút cốt khí không? Ngươi trước đây không phải…”
Ta sắp khóc đến nơi, bèn rút ra con át chủ bài của mình—một cái hồ lô thu yêu còn mới tinh.
“Ấy, yêu huynh, ta nhập môn đã mười năm nhưng vẫn chưa có chiến tích nào. Ngài xem, ngài cao to thô kệch thế này, ta đánh không lại đâu.”
Vừa dứt lời, đại yêu liền “bùm” một tiếng nổ tung.
Sương trắng tan đi, hắn biến thành một con… chồn hôi béo tròn?
“Bây giờ thì sao? Bây giờ thì bắt được chưa?” Hắn trừng đôi mắt tròn xoe, tức giận gào lên,
“Không biết chú ngữ trấn yêu, chí ít cũng biết định thân chú chứ? Không thì tùy tiện ném ta một cái pháp khí cũng được!”
“Ồ, để ta thử xem.”
Ta lục lọi khắp người, chỉ móc ra được mấy lá bùa trừ tà, cùng nửa miếng bánh nướng ăn dở từ sáng.
Tiểu mỹ nhân và đại yêu vốn có chút buồn ngủ, thấy miếng bánh trong tay ta liền trợn tròn mắt.
Đại yêu: “Ngươi… không còn pháp khí nào khác?”
“Ừm.” Ta đỏ mặt gật đầu.
Bởi vì quá phế, nên chưa từng nhận được nhiệm vụ, trên người đương nhiên không có pháp bảo ra hồn.
Cái bánh nướng này… tạm coi như tận dụng đi.
Ta dán lá bùa lên bánh, cố gắng nhớ lại chú ngữ trấn yêu.
Chết tiệt, chỉ nhớ là “suo” hay “ma”, cụ thể thì quên rồi.
Mặc kệ… cứ thử đại xem.
Ta hít sâu, đứng tấn, lớn tiếng quát: “Suốt phở mà nhìn ngó cái gì!” rồi ném bánh nướng ra ngoài.
Miếng bánh cứng ngắc đập trúng chân nhỏ của đại yêu, vậy mà thực sự kích phát trận trấn yêu!
Pháp trận ánh sáng rực rỡ, dù cách một đoạn, ta vẫn có thể cảm nhận được uy lực mạnh mẽ của nó.
Ta dám cá, trình độ pháp trận này, dù sư phụ ta có hợp sức với mười người khác cũng chưa chắc dựng lên nổi.
Chờ ta hoàn hồn lại, đại yêu đã bị bắn tung lên trời, nện mạnh xuống tảng đá, tắt thở.
Một viên yêu đan óng ánh kim quang từ từ bay lên, cuối cùng rơi vào hồ lô thu yêu trong tay ta.
Tiểu mỹ nhân: “Tiểu đạo trưởng, lợi hại quá.”
Ta đỏ vành tai, xua tay: “Cũng… cũng bình thường thôi.”
Ta hít sâu mấy hơi để trấn tĩnh, bước đến cởi trói cho tiểu mỹ nhân.
Nàng lập tức ngả vào lòng ta. Không ngờ nhìn nàng cao gầy thế, mà lại nặng đến vậy.
Ta gắng sức đỡ lấy nàng: “Cô nương, có bị thương không?”
“Tiểu đạo trưởng, ta đau eo.” Nàng cắn cánh môi đỏ thắm, đôi mắt đen ánh lên tia đau đớn.
“Đau eo? Để ta xem.” Ta nói rồi định vén váy nàng lên.
Vừa mới vén một góc đã bị nàng giữ chặt lại.Bàn tay thon dài của nàng nắm lấy tay ta, mà tay ta vẫn còn đặt trên vòng eo thon gọn của nàng.