3
Sau khi giao yêu đan cho sư phụ, ta tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
An bài ổn thỏa cho tiểu mỹ nhân, ta mới ra hậu viện lấy cơm.
Xếp hàng hồi lâu, đến khi đến lượt ta, trong nồi chỉ còn lại nước canh ôi trộn với rau héo.
Lại cái trò cũ rích ấy, bọn họ vẫn chưa chán sao.
Ta như thường lệ xắn tay áo lên, cào vét trong bốn thùng gỗ, cuối cùng cũng gom được một bát đầy cơm cháy giòn tan.
Hôm nay xem như may mắn, cào được hẳn một bát nhỏ đầy.
Rắc chút đường trắng mà lần trước trộm được từ nhà bếp lên, thế là có ngay một phần điểm tâm ngon lành.
Ta nuốt nước bọt, không nỡ ăn.
Gói ghém lại mang về, đưa hết cho tiểu mỹ nhân đang bị thương.
Nàng nhận lấy chén cơm cháy đường, lập tức nhíu mày.
Ta vội vàng đưa cho nàng một túi nước suối, ngại ngùng nói:
“Trên núi chỉ có cơm thô canh loãng, không thể sánh với sơn hào hải vị trong thành. Thật có lỗi.”
Mắt nàng long lanh sương khói, ngước nhìn ta:
“Tiểu đạo trưởng, bình thường ngươi đều ăn mấy thứ này sao?”
Mặt ta đỏ bừng, thành thật đáp:
“Có khi còn được chia một bát cháo loãng. Xin lỗi, tối nay ta chỉ gom được bấy nhiêu.”
Tiểu mỹ nhân cắn một miếng cơm cháy đường, khẽ cười:
“Ngọt quá, đây là món ăn ngon nhất ta từng được ăn.”
Vừa nói, nàng vừa bẻ một miếng lớn đưa cho ta.
Ta cắn một miếng, nhai ngon lành, cười híp mắt:
“Ngươi thích ăn là tốt rồi! Ta lần đầu tiên ăn cơm cháy chấm đường cũng thấy ngon cực kỳ. Ăn bao nhiêu lần rồi mà vẫn thấy thơm ngọt.”
Nàng dịu dàng vươn tay, nhẹ nhàng lau đi hạt cơm nơi khóe môi ta.
Nhìn thấy nụ cười vui vẻ của ta, ánh mắt nàng lại thoáng ảm đạm.
Nàng nói: “Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn.”
Ta ngửa cổ nuốt miếng cơm khô khốc xuống bụng, ho khan mấy tiếng, rồi vội vàng cam đoan với nàng:
“Ngươi yên tâm! Ngươi còn ở đây ngày nào, ta sẽ chăm sóc ngươi ngày ấy! Ngày mai ta nhất định kiếm cho ngươi một bát thịt kho tàu thật lớn!”
Nàng khẽ lắc đầu:
“Ta không thích thịt kho, đồ béo ngậy ăn nhiều dễ đau bụng.”
Ta lập tức nói:
“Vậy ta mang bánh bao cho ngươi! Bánh bao kẹp đường cũng ngon lắm!”
“Được.” Nàng khẽ cười, giọng nói dịu dàng:
“Chỉ cần là ngươi đưa, ta đều vui vẻ nhận lấy.”
Ta cảm động nhìn nàng:
“Cô nương, ngươi thật tốt.”
Nàng sững người một chút, sau đó mỉm cười:
“Ta tên là Uyển Yêu. Uyển trong uyển chuyển, Yêu trong hoa đào yêu kiều.”
“Uyển Yêu, tên thật đẹp. Quả nhiên, người cũng như tên.” Ta khen nàng xong, cũng tự giới thiệu tên mình.
Nàng tựa đầu vào vai ta, thân mật nói:
“Vậy sau này, ta gọi ngươi là Táp Táp nhé.”
—
Một viên đá nhỏ từ đâu bay tới, trúng ngay sau đầu ta.
Ta theo bản năng kéo Uyển Yêu ra sau lưng.
Không cần quay đầu cũng biết, chắc chắn lại là mấy tên sư đệ ôm mộng hão huyền với Bạch Tuyết sư muội.
Ta giận dữ trừng mắt nhìn bọn họ:
“Lại muốn gây chuyện gì nữa?”
“Cơm tối ăn no quá, tiện thể ghé qua xem thử mỹ nhân ngươi nhặt về.”
Tên cầm đầu là Bàng Hùng, thân hình cao to lực lưỡng, chỉ dùng một tay đã dễ dàng nhấc bổng ta qua một bên.
Một cơn gió lạnh lướt qua, cuốn tung mái tóc dài thanh nhã của Uyển Yêu.
Mái tóc đen như nhung, bay lượn sau lưng nàng như bướm đêm chập chờn.
Các sư đệ lập tức nhìn đến ngây dại.
“Thật sự là tuyệt sắc vô song…”
Bàng Hùng thì thào, thậm chí còn vô lễ vươn tay chạm vào mặt nàng.
Ngay khi đầu ngón tay hắn vừa chạm đến da nàng, hắn đột ngột ôm bụng, đau đớn lăn lộn trên mặt đất.
Ta rút kiếm gỗ đào bên hông, đối đầu với đám người còn lại.
Bọn chúng luống cuống nhìn Bàng Hùng đang quằn quại dưới đất, tức tối quát lớn:
“Ta thấy nàng ta có khi là yêu quái! Táp Táp, ngươi dám mang yêu quái vào Vô Cấu Môn, ta phải báo với sư phụ!”
“Đúng vậy! Lần này sư phụ chắc chắn phạt ngươi không chỉ năm mươi côn, mà là một trăm… Ối!”