Ba ngày trước đám cưới, chồng sắp cưới của tôi đem bán căn nhà mà hai đứa đã chuẩn bị suốt ba năm.
Nhóm bạn thân của anh ta nhốn nháo hết cả lên:
“Cậu bị điên rồi hả? Chỉ vì Thẩm Nguyệt thích một cái túi phiên bản giới hạn mà cậu bán luôn cả nhà? Tô Tình biết chưa? Cậu định để cô ấy cưới xong thì ở đâu?”
“Căn nhà đó từ thiết kế đến nội thất đều là do Tô Tình tự tay chăm chút từng chi tiết, rõ ràng là tâm huyết của cô ấy mà!”
Anh ta ngửa đầu uống một ngụm rượu, dáng vẻ thản nhiên như chẳng có gì đáng bận tâm:
“Cô ấy yêu tôi đến mức từng liều mạng đỡ dao thay tôi. Với cô ấy, một căn nhà có là gì đâu.”
“Hơn nữa, chẳng phải cô ấy từng nói—chỉ cần có tôi, nơi đó chính là nhà sao? Vậy thì thử xem, lời nói ấy có phải thật lòng không.”
Tôi đứng bên ngoài phòng bao, tay cầm chén canh giải rượu, lặng lẽ quay người rời đi.
Đến ngày rước dâu, điện thoại của anh ta gọi tới liên tục như sắp cháy máy:
“Tô Tình, em biến đi đâu rồi hả? Cả nhà đang đợi em về làm lễ!”
Tôi nhìn ra cửa sổ, phố xá quen thuộc lướt qua trước mắt.
“Em ký giấy đăng ký kết hôn từ lâu rồi. Giờ em chỉ đang trên đường... về nhà.”
--
Từ nét vẽ đầu tiên trong bản thiết kế nội thất, căn nhà ấy đã ngốn trọn ba năm tâm huyết của tôi.
Vậy mà chỉ vì một câu “Em thật sự thích chiếc túi đó…” của Thẩm Nguyệt, Cố Duy liền đem bán nhà, đổi lấy tiền mua túi cho cô ta.
Tôi đứng ngoài cửa, tay run đến mức suýt làm rơi bát canh, ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó nhọc.
Bạn anh ta – Vương Vũ – rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa:
“Anh Duy, chuyện này… anh cũng nên nói với chị Tô Tình một tiếng chứ? Bán nhà không phải bán cải ngoài chợ, nhỡ chị ấy về mà phát hiện ra không còn nhà thì chẳng lẽ không làm ầm lên với anh?”
Cố Duy nhíu mày, hất tay đầy bực bội:
“Làm ơn đi, ngày nào cũng ‘Tô Tình Tô Tình’, bộ tôi đối xử tệ với cô ấy lắm chắc? Cùng lắm thì thuê cái khác ở, có gì to tát.”
Vương Vũ vẫn cố giữ lý:
“Nhưng… đó là nhà tân hôn của hai người mà, không giống bình thường đâu. Anh làm vậy, thật sự hơi quá đáng rồi.”
Cố Duy bắt đầu cáu:
“Nếu cô ấy biết, thể nào cũng khóc lóc rồi chất vấn đủ điều, tôi còn hơi sức đâu mà dỗ. Mà cô ấy yêu tôi đến vậy, chỉ vì cái nhà mà đòi chia tay à?”
“Đừng quên, vết sẹo dài trên người cô ấy, là vì đỡ dao thay tôi mà có. Bán cái nhà thì đáng là gì?”
Đám bạn bắt đầu nháy mắt, huých tay nhau trêu chọc:
“Hiểu rồi, hiểu rồi~ Tất cả đều là vì em gái Thẩm Nguyệt đúng không? Ai mà giữ nổi lý trí khi mỹ nhân ở ngay trước mặt!”
“Haha, chẳng phải tụi mình từng cá là cuối cùng anh Duy sẽ lấy Thẩm Nguyệt à? Môn đăng hộ đối, trời sinh một cặp!”
Gương mặt Cố Duy tối sầm lại.
“Câm hết đi! Chuyện này mà lọt vào tai Tô Tình, cô ấy mà làm loạn thì đừng trách tôi không khách khí.”
Đám người không những không sợ mà cười còn to hơn.
“Được rồi được rồi, bọn tôi không nói nữa.”“Anh Duy đúng là đỉnh thật, nắm Tô Tình trong lòng bàn tay luôn rồi còn gì.”
Lời còn chưa dứt, điện thoại của Cố Duy đổ chuông.Hai chữ “Nguyệt Nguyệt” nhấp nháy trên màn hình.
Không khí xung quanh lập tức im bặt. Ánh mắt đám người xung quanh lập tức trở nên mờ ám.
“Chính chủ gọi tới rồi đó.”Cố Duy không phủ nhận, khoé môi cong cong, giọng nói dịu đi hẳn mấy phần.
Đầu dây bên kia, giọng Thẩm Nguyệt mềm như nước:
“Anh Duy, anh thật sự mua ‘Dải Ngân Hà’ cho em rồi à? Em nghe nói cái túi đó đang được đẩy giá lên tới ba triệu!”
“Ừ, anh thanh toán rồi. Tuần sau họ giao đến, em yên tâm.”
“Nhưng… có tốn kém quá không anh?”
“Chỉ ba triệu thôi mà. Em vui thì mua cái gì cũng xứng đáng.”
Bên kia vang lên một tiếng thở dài ngọt ngào.
“Anh chiều em quá rồi. Có túi rồi, người đầu tiên em đeo cho xem nhất định là anh.”
Cố Duy cười đến nheo cả mắt.
“Anh đợi.”
Vừa cúp máy, đám bạn lập tức ùa lại:
“Ba triệu cho một cái túi! Anh Duy định cho Thẩm Nguyệt xách túi về thẳng nhà mới luôn hả? Mà chị Tô Tình biết chưa thế?”
Cố Duy tiện tay cầm lấy một chai rượu, lắc nhẹ: