1.
Chúng tôi đã kết hôn được năm năm.Anh làm trong ngành tài chính.Tôi học thiết kế, làm được hai năm thì nghỉ việc — chuyển thành một người vợ toàn thời gian, vì anh thay công tác, chúng tôi phải chuyển nhà.
Ban đầu tôi cũng từng muốn làm việc tự do, nhận vài dự án nhỏ để duy trì đam mê.Nhưng anh bảo:“Em bận mấy cái đó làm gì? Nghỉ ngơi sớm đi, sau này có con cũng tiện.”Nghe vậy, tôi gập lại bộ hồ sơ tuyển dụng mà mình đã dày công chuẩn bị.
Năm đầu tiên, tôi học cách trở thành một “người vợ mẫu mực”.Luôn nấu cơm đúng giờ, bày biện tươm tất chờ anh về.Còn tự sắm một chiếc tạp dề mới, tóc tai gọn gàng, đúng chuẩn hình mẫu vợ hiền trong phim truyền hình.Thỉnh thoảng anh xoa đầu tôi, cười nói: “Vất vả rồi.”
Năm thứ hai, tôi bắt đầu ăn một mình.Anh bảo dạo này công việc bận, khách hàng nhiều, phải đi xã giao liên tục.Tôi vẫn kiên trì hâm nóng canh chờ anh về, nhưng lần nào cũng bị đổ đi.
Năm thứ ba, tôi bị bệnh, nằm bẹp trên giường cả ngày không dậy nổi.Khi anh về tới nhà, nhìn thấy tôi mặt trắng bệch, chỉ buông một câu hờ hững:“Sao không nói sớm?”
Ngay giây phút đó, tôi hiểu — mối quan hệ này, đã âm thầm trật bánh.
Tôi không làm ầm lên, cũng không khóc lóc.Chỉ lặng lẽ… thu lại từng chút, từng chút cảm xúc đã trao ra.Giống như cách anh chưa từng thật sự hỏi tôi:“Dạo này em sống thế nào?”
Trên mạng xã hội, anh vẫn giữ vỏ bọc “gia đình hạnh phúc”.Còn đăng cả ảnh chúng tôi đi du lịch ở Hải Nam năm ngoái.Tấm đó là tôi nằng nặc đòi chụp, còn anh thì miễn cưỡng mỉm cười hai cái, mặt đầy vẻ bực bội.
Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy mình trong gương —Khuôn mặt vô cảm, đang mặc đồ ở nhà rửa rau trong bếp.
Tôi chợt bật cười.
Mọi thứ này, thật nực cười.
Tôi từng tự hỏi mình một câu:“Mình còn yêu anh ta không?”
Câu trả lời là:Tôi thậm chí không nhớ lần cuối cùng tim mình rung động vì anh ta là khi nào.
Tôi đi khám sức khoẻ tổng quát, xác nhận mọi thứ đều ổn.Sau đó âm thầm liên lạc với một người bạn làm luật sư, bắt đầu chuẩn bị giấy tờ phân chia tài sản.
Lúc anh ta ký vào đơn ly hôn, vẻ mặt còn có chút không tin nổi:“Chỉ vì dạo này anh hay cáu gắt mà em đòi ly hôn?”
Tôi mỉm cười:“Không phải chỉ vì dạo này. Mà là… anh vẫn luôn như vậy. Chỉ là bây giờ, tôi không muốn nhịn nữa.”
Anh ta im lặng một lúc rồi khẽ nói:“Em thay đổi rồi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh:“Không phải tôi thay đổi.Là anh chưa bao giờ nhìn thấy con người thật của tôi.”
Đêm đầu tiên sau khi ly hôn, tôi chuyển vào một căn hộ nhỏ bạn thân tìm giúp.Chỉ rộng khoảng bốn mươi mét vuông, nhưng có cửa sổ sát đất.Tôi kéo rèm ra, ngồi nhìn ánh đèn thành phố hắt lên nền trời đêm.
Bỗng dưng, trong lòng thấy trống rỗng.Không phải hối hận, mà là một cảm giác mỏi mệt không có nguyên do.
Tôi mở điện thoại, kéo danh bạ xuống cuối cùng.Xoá liên lạc của anh ta.Cả số của mẹ anh ta cũng xoá luôn.
Không phải vì giận, mà vì thật sự…Tôi không còn muốn giữ liên hệ nữa.
Bạn thân gọi đến, đầu dây bên kia hỏi khẽ:“Cậu thật sự ly hôn rồi à?”
Tôi gật đầu, giọng nhẹ như gió:“Ừ. Thật rồi.”
Cô ấy im lặng vài giây, sau đó dịu dàng nói:“Cậu biết không, cậu rất dũng cảm đấy.”
Tôi cười khẽ:“Không phải dũng cảm đâu.Chỉ là… mình chịu đủ rồi.”
Cô ấy không nói gì thêm, chỉ thì thầm một câu khiến tim tôi khẽ rung:
“Chào mừng cậu quay trở lại là chính mình.”
Sáng hôm sau, tôi xuống dưới mua đồ ăn sáng.
Lúc đang xếp hàng, người đứng trước là một cô gái trẻ, mặc blazer, đeo tai nghe, tay trái cầm hộp sữa, tay phải đang bấm điện thoại trả lời tin nhắn.
Tôi bỗng nhớ lại chính mình những năm mới ra trường: mỗi ngày dậy sớm chen chúc trên tàu điện ngầm, viết slide đến khuya, còn tranh thủ vẽ minh họa gửi tạp chí.
Tưởng chừng đã quên, hóa ra những ngày đó vẫn luôn ở lại trong tôi, chỉ là bị giấu đi.
Tôi cúi xuống nhìn bộ đồ ngủ và đôi dép lê mình đang mang, bất giác bật cười:"Lâm Vãn, mày không thể sống mãi như thế này được."
Về đến căn hộ, tôi mở laptop, đăng nhập lại vào tài khoản Behance đã bỏ quên nhiều năm.
Màn hình hiện dòng thông báo:“Lần cuối đăng nhập: Tháng 12 năm 2019.”
Tôi bấm mở thư mục bản nháp — là một giao diện thiết kế dở dang của app tài chính, màu xanh lam và xanh lá pha trộn, kiểu phối màu rất... lỗi thời.
Tôi nhìn một lát, suýt bật cười vì “quê”.Nhưng tôi không tắt đi.
Tôi mở phần mềm AI, bắt đầu làm lại từ đầu.
Cả ngày hôm đó tôi ngồi lì trước máy tính, chỉ ăn một hộp sữa chua và một quả chuối.
Tới tận 11 giờ đêm, khi tôi gập laptop lại, đôi mắt đã cay xè, nhưng trong lòng… có một cảm giác an yên chưa từng có.
Không phải vì tôi làm được điều gì to tát.
Mà vì lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không còn là “vợ của ai đó”.
Tôi là chính tôi.
Tối ngày thứ ba, Chu Hàn gọi điện cho tôi.
Nhìn dãy số quen thuộc hiện lên màn hình, tôi ngập ngừng ba giây… rồi vẫn nhấn nút nghe máy.
Anh không nói gì, tôi cũng im lặng.
Khoảng mười mấy giây trôi qua, cuối cùng anh cất tiếng:“Em sống một mình… đã quen chưa?”
Tôi đáp hờ hững:“Cũng ổn.”
Anh lại ngập ngừng:“Em… vẫn còn giận anh à?”
Tôi bật cười:“Anh đúng là bận tâm chuyện ‘em giận’ đến kỳ lạ.”
Anh lại im lặng.
Tôi bỗng thấy buồn cười —Một người từng được tôi yêu rất sâu đậm, bây giờ… đến cả sự im lặng của tôi anh cũng không hiểu nổi.Anh cho rằng tôi lạnh nhạt là vì đang giận dỗi.Cho rằng tôi bỏ đi là vì “đang hờn dỗi một chút thôi”.
Anh đã quá tự tin vào vị trí của mình trong lòng tôi.Và cũng quá coi thường quá trình một người phụ nữ… từ thất vọng đến buông tay.
“Chu Hàn.” Tôi gọi tên anh.
“…Ừ?”Giọng anh thoáng chút hồi hộp.
Tôi nhẹ nhàng nói:“Anh không cần liên lạc với em nữa.Nếu một ngày nào đó anh nhớ về em, thì hãy nhớ rằng — đã từng có người, yêu anh rất nhiều.Còn nếu không nhớ… cũng chẳng sao đâu.”
Tôi dứt khoát tắt máy.
Khoảnh khắc ấy, tôi không khóc. Không đau lòng.Tôi chỉ kéo rèm cửa ra, lặng nhìn con đường dưới ánh đèn thành phố, rồi thì thầm trong lòng: