Chu Đình Án đã trở thành một quân cờ bỏ đi, đó là điều chắc chắn.
Lúc này, ta ký vào tờ hòa ly, cắt đứt quan hệ với hắn là thời điểm tốt nhất.
Cha ta nói rất chân thành, đến đoạn đau lòng, còn không nhịn được rơi vài giọt nước mắt.
“Cha, cha có từng yêu mẹ không?”
Cha ta sững sờ, môi hơi run.
“Ta nhớ là hai người vẫn luôn kính trọng nhau như khách, rất khách sáo, khách sáo như thể chỉ là những người xa lạ sống chung một mái nhà.”
“Vậy nên, thực ra cha chưa từng yêu bà ấy, đúng không?
“Mặc dù bà ấy đã sinh cho cha một đứa con nhưng cha chưa từng có tình cảm gì với bà ấy, cha không nói ra nhưng trong lòng vẫn luôn chán ghét bà ấy, đúng không?”
“Không phải.”
“Không phải như vậy, là bà ấy mãi không thoát ra được, đắm chìm trong nỗi đau quá khứ, không chịu nhìn về phía trước.”
“Bà ấy luôn muốn báo thù, chỉ muốn báo thù nhưng ta chỉ là một người bình thường, ta không thể báo thù cho bà ấy, ta không giết được Gia Luật Tông.”
“Ta thừa nhận, ta là một kẻ hèn nhát nhưng ta không cho rằng mình có lỗi. Ta sợ bà ấy nghĩ ta chán ghét bà ấy, chán ghét Dư Hòa, ta coi Dư Hòa như con gái ruột từ nhỏ, mặc dù con mới là con gái ruột của ta nhưng có đồ tốt, ta vẫn sẽ đưa cho nó trước.”
“Sau khi các con lớn lên, ta thậm chí còn nghĩ, lương bổng của ta không cao, vậy thì gả con đi, chỉ cần Dư Hòa đồng ý, ta có thể nuôi nó cả đời, nếu không yêu mẹ con, ta cần gì phải đối xử với Dư Hòa như vậy?”
Cha đỏ hoe mắt, thân hình béo mập ngồi trên ghế, bất lực che mặt.
“Nhưng trên đời này không phải có thù là chắc chắn có thể báo, khi thực lực chênh lệch, báo thù chẳng khác nào tự sát.”
“Ta chết không sao nhưng ta chết rồi, các con phải làm sao? Mẹ con có thể bỏ đi, còn ta nếu bỏ đi, hai đứa con sẽ sống thế nào?”
Ta đi tới vỗ vỗ vào lưng cha, ngồi xuống bên cạnh ông, dựa vào người ông.
“Cha, con không trách cha, cha không có lỗi, đây là cuộc đời của cha, bất kỳ lựa chọn nào của cha miễn là cha thích thì không ai có thể chỉ trích cha.
“Nghe cha nói không chán ghét bà ấy, con rất vui, nếu bà ấy nghe được câu này, chắc chắn cũng sẽ rất vui, lúc bà ấy mất, cha hỏi con bà ấy có nói gì không.”
“Lúc đó, con thấy cha không hề có vẻ gì là buồn nên đã giận dỗi không nói cho cha biết.”
Cha ngẩng đầu lên: “Bà ấy… nói gì…”
“Mẹ nói, bà ấy từng yêu một người, người đó khiến bà ấy cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời nhưng người đó không thể đi đến cuối con đường, ngược lại sau khi chịu đủ mọi giày vò thì gặp được cha, mẹ nói, bà ấy đã không còn nhớ cảm giác rung động là gì nữa nhưng những ngày ở bên cha, bà ấy cảm thấy rất an tâm, thực ra bà ấy muốn sống tốt với cha nhưng thân thể không nghe lời.”
Cha ta che mặt khóc nức nở, ta nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã dần tối, nếu không đi nữa sẽ không kịp.
Nhân lúc cha ta khóc lóc thảm thiết, ta lôi ra từ gầm giường một gói đồ nhỏ, đeo lên lưng, đổi một đôi giày dán hai lớp đế cao, dậm chân xuống đất, khá thoải mái.
“Con đi đâu?”
Cha ta nín khóc, nhìn ta không thể tin nổi.
Mấy ngày nay, ta cũng gia cố lại roi của mình, lần này quấn quanh thắt lưng, giống như thắt lưng vậy, rất tiện.
“Cha, vừa rồi đã nói rồi, cuộc đời của mỗi người, mỗi người tự lựa chọn.”
“Con biết cha là vì muốn tốt cho con nhưng con đã hứa với mẹ con là sẽ báo thù cho bà ấy, bà ấy sinh ra con, con chưa từng làm gì cho bà ấy, bây giờ làm chút gì đó cho bà ấy, con mới có thể yên tâm.”
“Giang Dư Hòa quá đơn thuần, cha cứ tiếp tục nuôi tỷ ấy cho tốt, tỷ ấy thích làm đẹp lại hay tiêu tiền, cha lại không có bản lĩnh gì, cứ tích cóp thêm tiền đi, kẻo sau này cha đi rồi, tỷ ấy phải chết đói ngoài đường.”
Ta đẩy cửa sổ, chuẩn bị trèo ra ngoài thì bị cha ta túm lấy.
“Con nói thật với cha, con đi là để báo thù cho mẹ con hay là để cứu Chu Đình Án?”
“Có gì khác nhau không? Con đi cứu Chu Đình Án, sau đó cùng nhau giết chết phụ tử Gia Luật Tông, đây không phải là việc thuận tiện sao?”
“Đương nhiên là khác, con giết Gia Luật Tông, hoàng đế có lẽ còn có thể nhắm một mắt mở một mắt nhưng nếu con cứu Chu Đình Án, chúng ta sẽ bị tru di cửu tộc.”
Ta vỗ vai cha: “Cha nói gì vậy, hoàng đế gì chứ, đợi ta cứu Chu Đình Án ra, hắn ta chính là hoàng đế, cha chính là quốc trượng, ai dám tru di cửu tộc cha? Cha cứ chờ hưởng phúc đi, đừng nói nhảm nữa, con phải đi nhanh thôi, nếu không hoàng đế sẽ đến vây đánh vương phủ mất.”
Không đợi cha ta mở miệng, ta đạp lên vai ông, nhảy ra khỏi sân.
21
Ta cưỡi ngựa nhanh nhẹn đến Lũng Nam, vừa nhai bánh bao vừa ngồi xổm ở góc tường quan sát vương phủ Lũng Nam thì gặp Tiểu Thất đang nằm trong ổ ăn mày giả làm ăn mày.
“Này! Không phải ngươi là ai đó sao!”
Tiểu Thất thấy ta rất vui, tiện tay bôi một nắm tro lên mặt ta.
Hôi đến nỗi ta không ăn nổi cơm.
“Cho ta một lý do.”
Tiểu Thất tiến lại gần, nhỏ giọng nói: “Chúng ta không phải đang giả làm ăn mày sao, dễ bị người ta phát hiện lắm.”
“Ta ngồi xổm ở đây cả buổi sáng rồi, lính tuần tra đi qua đi lại trước mặt ta mấy vòng mà chẳng ai để ý đến ta, ngươi bị mù à?”
Tiểu Thất nhìn ta từ trên xuống dưới.
“Ồ, đúng nhỉ, người là nữ nhi, căn bản chẳng ai nhận ra người.”
Ta tức giận cắn mạnh một miếng bánh bao: “Hắn chết chưa?”
“Ai?”
Ta trừng mắt nhìn Tiểu Thất, Tiểu Thất ngơ ngác, sau đó vỗ đùi.
“Ồ, người nói vương gia à, ta không phải đang dò xét sao, còn chưa dò xét xong.”
Ta vỗ vỗ mông đứng dậy, đám phế vật này, chẳng có tác dụng gì cả.
“Này này, người đi đâu vậy?”
“Bay vào xem thử.”
22