Tháng thứ năm sau khi chia tay, tôi và Tiêu Trì tình cờ gặp lại nhau ở khoa sản của bệnh viện.
Tôi mặc chiếc váy bầu rộng thùng thình, đầu tóc rối bù.
Còn anh thì vest chỉnh tề, bên cạnh là cô vợ sắp cưới xinh đẹp, tinh tế.
“Tiêu Trì, hai người quen nhau à?” Người phụ nữ khẽ giật tay áo anh.
Ánh mắt lạnh nhạt của anh lướt qua tôi, rồi nhìn về phía người đàn ông đang cầm tờ phiếu khám thai đứng sau lưng tôi.
“Không quen.” Tiêu Trì lạnh lùng đáp.
Anh ôm lấy vị hôn thê, lặng lẽ bước ngang qua tôi như người xa lạ.
Sau đó, chiếc xe điện của tôi va quệt vào xe sang của anh giữa phố.
Anh nhìn chằm chằm cái bụng bầu nhô lên của tôi với ánh mắt đầy chán ghét.
“Chồng cô đâu?”
“Bảo anh ta tới nói chuyện bồi thường với tôi.”
Tôi ôm cổ tay đang chảy máu, hoang mang không biết phải làm sao.
Tôi còn chưa kết hôn, lấy đâu ra chồng chứ?
1
Từ sau khi mang thai, thị lực của tôi ngày càng kém.
Đi bộ ven đường thôi mà cũng có thể bị xe điện chạy ngược chiều tông ngã.
Người đàn ông đụng phải tôi thấy tôi là phụ nữ có thai thì vô cùng hoảng hốt.
Dù tôi đã nói mình không sao, anh ta vẫn nhất quyết đưa tôi tới bệnh viện kiểm tra.
Anh ấy là người tốt. Đến bệnh viện, từ đăng ký khám, xét nghiệm máu cho tới các hạng mục kiểm tra, anh ta đều chạy đôn chạy đáo, bận rộn tới mức mồ hôi nhễ nhại.
Ngay cả mấy thai phụ bên cạnh cũng trêu đùa:
“Chồng cô đúng là tốt thật đấy.”
Tôi vội vàng giải thích: “Anh ấy không phải chồng tôi đâu.”
“Chỉ là lỡ va vào tôi nên mới đưa tôi tới khám thôi.”
“Thế bố đứa bé đâu?” Một thai phụ tỏ vẻ khó hiểu.
“Lúc thế này vẫn nên có chồng ở bên thì hơn.”
“Không thì nhỡ xảy ra chuyện gì sẽ phiền phức lắm.”
Nghe nhắc tới cha của đứa trẻ, lòng tôi chợt trĩu xuống.
Tiêu Trì… từ sau ngày chia tay, tôi không còn gặp lại anh nữa.
Vốn dĩ chúng tôi là người của hai thế giới khác nhau.
Giờ ai về chỗ nấy, như vậy cũng tốt.
Nhưng đôi khi, thế giới lại nhỏ bé đến lạ.
Cầm kết quả xét nghiệm vừa xoay người, tôi đã đụng mặt Tiêu Trì.
Thị lực tôi lúc tốt lúc xấu, vậy mà ngay khoảnh khắc ấy, tầm nhìn lại rõ ràng chưa từng có.
Anh mặc bộ vest cắt may hoàn hảo, càng tôn lên dáng người cao ráo.
Ngoại trừ hơi gầy đi một chút, gương mặt vẫn anh tuấn như xưa.
Người phụ nữ đang khoác tay anh có vẻ ngoài dịu dàng, khí chất ôn hòa.
Cách ăn mặc của cô ta tinh tế từ váy áo cho tới từng sợi tóc.
Còn tôi thì chiếc váy bầu rộng dính đầy vết bẩn, đầu tóc rối tung sau cú ngã.
Tôi từng đọc trên mạng tin tức về cuộc hôn nhân thương mại giữa cô ấy và Tiêu Trì.
Biết cô ta là thiên kim của tập đoàn Thẩm thị – Thẩm Tri Ý.
So với tôi, đúng là khác nhau một trời một vực.
Theo ánh mắt của Tiêu Trì, Thẩm Tri Ý cũng chú ý tới tôi.
Cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, hơi cau mày.
Rồi kéo nhẹ tay áo anh, giọng điệu ôn tồn:
“Tiêu Trì, cô ấy là ai vậy?”
“Người quen của anh à?”
Tôi đứng chết lặng, chân như bị đổ chì, không nhúc nhích nổi.
Muốn tỏ ra thoải mái chào hỏi họ một câu, khen rằng họ thật xứng đôi, trai tài gái sắc.
Nhưng cổ họng tôi nghẹn lại, không phát ra nổi âm thanh nào.
Tiêu Trì cũng im lặng.
Anh thản nhiên chuyển ánh mắt sang người đàn ông phía sau tôi – người đang cầm đủ loại hóa đơn và tính toán chi phí khám.
Tôi xấu hổ và lúng túng đến mức chỉ muốn bỏ chạy.
Sợ anh sẽ nói ra điều gì đó khiến tôi càng thêm khó xử.
Nhưng Tiêu Trì chỉ hờ hững đáp:
“Không quen.”
Rồi anh ôm eo Thẩm Tri Ý, bước ngang qua tôi.
Giống hệt hai người xa lạ chưa từng quen biết.
Không ai có thể nhìn ra rằng tôi và Tiêu Trì đã từng có một mối tình dữ dội đến thế.
2
Chúng tôi là bạn học cấp ba, cùng lớp, lại còn ngồi chung bàn.
Tiêu Trì gia thế tốt, ngoại hình nổi bật.
Trong trường có rất nhiều nữ sinh theo đuổi anh.
Người thì gửi thư tình, kẻ thì tỏ tình trực tiếp.
Tiêu Trì bị làm phiền đến phát chán.