4
Sau khi tốt nghiệp, Tiêu Trì vào công ty gia đình thực tập.
Tôi cũng tìm một công việc gần chỗ anh làm.
Chuyện chúng tôi yêu nhau bị bố mẹ anh phát hiện.
Anh là con trai độc nhất của nhà họ Tiêu, gia thế và thân phận khác tôi như mây với bùn.
Gia đình anh không chấp nhận tôi, nhưng anh lại vì tôi mà sẵn sàng từ bỏ tất cả, đứng lên chống đối cả Tiêu gia.
Cha anh cố ý chèn ép, Tiêu Trì rời khỏi Tiêu thị, ngay cả một công việc đàng hoàng cũng không tìm được.
Tôi cũng liên tiếp bị các công ty sa thải không rõ lý do.
Dù vậy, anh vẫn không chịu khuất phục.
Người từng được nuông chiều như anh lại bắt đầu đội nắng đội gió đi giao đồ ăn.
Quãng thời gian đó, chúng tôi sống rất vất vả, nhưng cũng rất hạnh phúc.
Tôi như lần đầu cảm nhận được hơi ấm của một mái nhà.
Không còn cãi vã chửi mắng, không còn căn bếp lạnh lẽo vô hồn.
Mỗi ngày Tiêu Trì ra ngoài làm việc, tôi ở nhà dọn dẹp, nấu cơm chờ anh về.
Dù chỉ là một bát mì đơn giản, tôi cũng muốn khi anh cầm lên tay vẫn nghi ngút khói, nóng hổi thơm lành.
Buổi tối chúng tôi nằm cạnh nhau, tâm sự, gần gũi.
Giống như chỉ cần ôm chặt lấy nhau, thì mọi khó khăn đều sẽ tan biến.
Đáng tiếc, hạnh phúc ấy không kéo dài được bao lâu.
Ngày qua ngày trôi đi, tôi nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt từng lấp lánh như sao trời của Tiêu Trì dần trở nên mờ nhạt vì mệt mỏi.
Có những lúc đang trò chuyện trên giường, anh nói được vài câu đã kiệt sức ngủ thiếp đi.
Tôi vuốt ve lòng bàn tay anh – đôi tay từng mềm mịn hơn cả con gái nay đã chai sạn đầy vết kén.
Thế nên khi mẹ anh tìm đến căn phòng thuê của chúng tôi, tôi không còn nghe lời Tiêu Trì mà tránh mặt nữa.
Tôi lục trong căn bếp tồi tàn một ít trà vụn còn sót lại, pha cho bà một tách.
Đó là chỗ trà Tiêu Trì thường dùng để tỉnh táo làm việc.
Mẹ anh không hề tỏ vẻ ghét bỏ.
Bà nhận lấy, hiền từ nói lời cảm ơn.
Khác hẳn hình tượng phu nhân kiêu ngạo trên phim ảnh, bà dịu dàng đoan trang, lời nói ấm áp như gió xuân.
Bà bảo:
“Quý Hòa, cháu là cô gái rất tốt.”
“Căn phòng nhỏ thế này mà được cháu dọn dẹp sạch sẽ, ấm cúng.”
“Dì nhìn ra được, hai đứa thật lòng yêu thương nhau.”
“Nếu dì có thể quyết định, nhất định sẽ tác thành.”
Bà khẽ thở dài:
“Tiêu Trì tuy là độc tử, nhưng bên ngoài cha nó còn không biết bao nhiêu đứa con riêng.”
“Một khi Tiêu Trì bị cha nó từ bỏ, thì thật sự sẽ từ thiên chi kiêu tử biến thành bùn lầy ai cũng có thể giẫm đạp.”
“Là một người mẹ, dì thấy được tình yêu nó dành cho cháu.”
“Còn cháu thì sao, Quý Hòa?”
“Cháu có thật sự yêu nó không?”
Những lời ấy khiến tôi xấu hổ không chịu nổi.
Để tôi nhận ra mình đã ích kỷ đến nhường nào.
Thời tiết tháng hai vừa ấm lên đã lại se lạnh.
Ngồi trong căn phòng không có lò sưởi, mặc áo bông mà tôi vẫn toát mồ hôi.
Tôi từng nghĩ rằng yêu nhau có thể vượt qua mọi thứ, nhưng rồi phát hiện tình yêu của tôi chỉ đang kéo một vầng trăng sáng rơi xuống vũng bùn.
Tôi quyết định buông tay.
Trả vầng trăng ấy về với bầu trời đêm.
5
Tôi trả phòng, chặn hết mọi phương thức liên lạc với anh, rồi trốn đi.
Nhưng Tiêu Trì vẫn tìm được tôi.
Anh đỏ hoe mắt hỏi vì sao tôi lại từ bỏ.
Tôi nhìn thẳng vào anh, hỏi ngược lại:
“Không còn Tiêu gia, anh có thể cho em được gì?”
“Một cuộc sống đủ đầy? Hay một tương lai có triển vọng?”
Tôi lạnh nhạt nhìn vẻ sững sờ của anh, giọng điệu bình thản:
“Tiêu Trì, em không muốn diễn tiếp nữa.”
“Em từng nghĩ rằng chỉ cần giữ được anh trong tay, là có thể đổi đời, vượt qua giai cấp.”
“Nhưng em không ngờ mọi chuyện lại khó đến vậy.”
“Tiêu Trì, buông tha cho em đi.”
“Em muốn nhân lúc còn trẻ, nhân lúc còn chút nhan sắc, tìm một người có điều kiện tốt hơn để kết hôn.”
“Lấy chồng khá giả hơn mình, sớm sinh con đẻ cái, sống một đời an ổn, đủ đầy.”
Tôi nhìn thấy ánh sáng trong mắt Tiêu Trì từng chút một tắt lịm.
Anh lên tiếng, giọng khàn đặc:
“Em ở bên anh… chỉ vì tiền của Tiêu gia sao?”
Tôi cười lạnh: “Chứ còn vì gì nữa?”
“Nếu anh không có tiền, chúng ta vốn đã chẳng thể bắt đầu.”
“Điều này anh là người rõ nhất mà, phải không?”
“Chỉ có nhà giàu mới sinh ra kẻ si tình.”
“Còn người xuất thân như em, muốn sống đã phải dốc hết sức lực rồi.”
“Anh dựa vào cái gì mà lại mong em thật lòng?”
Dù tôi đã nói ra tất cả những lời khó nghe nhất, Tiêu Trì vẫn hạ mình tiến lại gần, nắm chặt cổ tay tôi.
“Quý Hòa, cho anh thêm chút thời gian nữa thôi.”
“Không có tiền của Tiêu gia, anh cũng có thể cho em một cuộc sống tốt đẹp.”
Tôi cố gắng không nhìn vẻ mặt tổn thương của anh, hất tay anh ra, tiếp tục mỉa mai:
“Em không muốn đợi nữa!”
“Những ngày không có tiền, đến tình yêu cũng chỉ còn lại sự chật vật.”
“Mỗi lần anh ôm em, em chỉ ngửi thấy mùi mồ hôi khó chịu.”
“Trong căn phòng thuê cách âm kém thế này, em thậm chí chẳng dám phát ra tiếng động nào.”
“Tiêu Trì, hay là anh cứ quay về làm thái tử của Tiêu gia đi.”
“Nghe theo sắp đặt của bố mẹ, cưới một người vợ môn đăng hộ đối.”
“Nếu anh thật sự thích em đến vậy, em có thể làm nhân tình cho anh.”
“Có tiền lại có tình, không phải rất tốt sao?”