1
Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã biết mình không phải đứa trẻ được yêu thương trong ngôi nhà này.
Mẹ đi công tác xa, lúc về mang theo hai món đồ chơi mẫu mới, chia cho Hứa Trạch và Hứa Kiều.
Chia xong, bà chuẩn bị đi tiếp, nhưng bị tôi níu lại, khẽ nhắc:
“Mẹ, còn con nữa.”
“Con cũng đòi à?”
Mẹ tôi nhíu mày, mất kiên nhẫn: “Đắt lắm, mẹ mang không đủ tiền, nên không tính phần của con.”
Khi ấy tôi mới năm tuổi, nhưng đã mơ hồ cảm nhận được cảm xúc của người khác.
Huống chi, người đó là mẹ ruột của tôi.
Và bây giờ.
Tại lễ cưới của chị gái, sau khi xã giao với mấy người họ hàng, mẹ đứng nép vào một góc, quay lưng lại, gọi điện cho tôi hết cuộc này đến cuộc khác.
Vẫn không ai nghe.
Đến cuộc thứ ba thì bị ngắt thẳng.
Bà như bị bóp nghẹt cổ, trợn to mắt không thể tin nổi:
“Hứa Đào, mẹ là mẹ của con đây!”
Hứa Trạch bước đến, nhẹ nhàng vỗ lưng bà:
“Mẹ đừng tức giận nữa, vì Hứa Đào chẳng đáng đâu. Mẹ còn không biết chị sao? Bản chất chị vốn thế mà.”
Sự giận dữ xen lẫn tủi thân của mẹ cuối cùng cũng tìm được chỗ trút — ở đứa con trai mà bà thương nhất.
“Mẹ có ba đứa con, mà mẹ bỏ tâm sức cho Hứa Đào nhiều nhất. Hồi sinh nó rõ ràng là thai long phụng, bác sĩ còn nói nó giành hết dinh dưỡng của anh nó mới sống nổi…”
Câu này, từ nhỏ đến lớn tôi nghe không biết bao nhiêu lần.
Và cuối cùng bao giờ cũng là tôi bị phạt, bị nhốt trong phòng, nhìn họ bốn người vui vẻ dắt nhau ra ngoài đi chơi.
“Mẹ, đừng tức. Con đảm bảo, hôm nay có trói chị lại con cũng lôi về.”
An ủi mẹ xong, Hứa Trạch gửi cho tôi cả loạt tin nhắn:
“Hứa Đào, tốt nhất là trong vòng một tiếng phải có mặt.”
“Sao chị ích kỷ thế? Biết mẹ tim yếu mà còn cố tình chọc tức.”
“Một thằng đàn ông thôi mà chị cũng thù đến bây giờ? Huống chi chị gái vẫn là chị gái chị.”
Gửi xong câu đó, tay cậu ta khựng lại vài giây, rồi cất điện thoại, quay sang tiếp khách.
Phải. Chính cậu ta cũng không tin nổi những lời mình nói.
Hứa Kiều là chị gái tốt của cậu ta, là con gái ngoan của bố mẹ.
Làm sao có thể là “chị gái” của tôi được?
2
Tôi trôi lên tầng trên, nhìn thấy Hứa Kiều đang ngồi trong phòng trang điểm.
Chuyên viên makeup đang dặm lại phần mắt hơi lem.
Cô ta nắm tay bố, đôi mắt long lanh:
“Ba, Đào Đào thật sự không đến sao? Con bé là em gái con… hôm nay là ngày quan trọng nhất của con, con rất muốn nhận được lời chúc phúc của nó.”
Người bố luôn nghiêm khắc, lạnh lùng với tôi, giờ khẽ vỗ vai cô ta, dịu giọng an ủi:
“Không đâu, ba bảo A Trạch liên lạc rồi. Ba sẽ không để con phải tiếc nuối gì hết.”
Ra đến hành lang, ông tìm thấy Hứa Trạch, sắc mặt lạnh đi:
“Mày nói với Hứa Đào, hôm nay mà không đến, thì coi như nhà này chưa từng sinh ra đứa con gái đó.”
“Ba, chị chẳng trả lời tin nhắn con, ngay cả cuộc gọi của mẹ chị cũng không nghe.”
Hứa Trạch nghiến răng:
“Con biết mà, cái loại người như chị thì trái tim làm gì có. Ban đầu đồng ý đến là cố tình cho chúng ta hy vọng, để phá hỏng ngày vui của chị cả.”
Hôm nay là ngày quan trọng nhất của Hứa Kiều.
Cô ta sắp mặc váy cưới, kết hôn với người yêu hai năm — Tống Phỉ.
Hai năm trước, khi tôi dẫn Tống Phỉ về nhà, Hứa Kiều đã phải lòng anh ta ngay lập tức.
Tôi còn nhớ rất rõ khoảnh khắc cô ta nhìn thấy anh ta — mắt sáng bừng lên. Tối đó cô ta kiếm cớ rủ tôi đi dạo.
Cô ta mua cho tôi ly trà sữa, khoác tay tôi đong đưa:
“Đào Đào, chị thật sự thích kiểu đàn ông như Tống Phỉ lắm. Em giỏi như vậy, nhất định tìm được người tốt hơn. Nhường Tống Phỉ cho chị được không?”
Tôi từ chối.
Nhưng chẳng bao lâu sau khi trở lại trường, Tống Phỉ nói lời chia tay.
Tôi liên tục hỏi nguyên nhân, anh ta bị tôi hỏi đến phát bực, hất tay tôi ra.
Tôi ngã xuống đất, lòng bàn tay bị mặt đường thô ráp làm trầy xước, đau rát.
Anh ta thì thản nhiên, chỉ lạnh lùng nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét:
“Còn định giấu à? Người nhà em nói hết với tôi rồi.”
Một buổi sáng mẹ đột nhiên gọi tôi đi mua rau.
Trong lúc đó, em trai tôi — Hứa Trạch — kéo Tống Phỉ lại, kể cho anh ta “sự thật” về tôi:
Nhân phẩm tệ, lấy trộm tiền nhà, b//ắt n//ạt bạn học.
Quan hệ nam nữ hỗn loạn, thời đại học còn từng ph//á th//ai.
Nói xong, thằng em “chính nghĩa” ấy còn thở dài:
“Hứa Đào là chị tôi, tôi cũng muốn bênh, nhưng… tôi không thể nhìn anh rơi vào hố lửa.”
Lòng bàn tay rách thịt vẫn còn đau, tôi ngồi dưới đất, ngước lên nghe Tống Phỉ lặp lại từng lời chúng nói về tôi.
Khi chữ cuối cùng rơi xuống, tôi bỗng bật cười.
Anh ta cau mày:
“Em còn muốn biện giải gì nữa không?”
Tôi lắc đầu, mỉm cười:
“Họ nói đúng hết.”
Tống Phỉ vốn chẳng có tình cảm sâu đậm gì với tôi.
Huống hồ, người kể tôi “xấu xa” đến mức nào… lại chính là gia đình tôi.
Những người tôi yêu nhất. Những người thân ruột thịt của tôi.
Khi tôi còn sống, họ chưa từng quan tâm.
Khi tôi ch//ết rồi… đương nhiên càng chẳng ai hay biết.
3
Nói chuyện được vài câu thì Tống Phỉ tới.
Anh ta mặc vest chỉnh tề, tóc còn được vuốt gel cẩn thận, trông càng bảnh bao hơn mọi ngày.