5
Buổi chiều, đám cưới kết thúc viên mãn.
Tiễn khách xong, sắc mặt ba tôi lập tức trầm xuống, bảo mẹ tiếp tục gọi cho tôi.
Hứa Kiều mắt đỏ hoe, mấy hạt pha lê nhỏ dán nơi khóe mắt khẽ hắt lên ánh sáng lấp lánh.
Cô ta nắm lấy tay ba, giọng vừa hiểu chuyện vừa dịu dàng:
“Thôi bỏ đi ba. Đào Đào vẫn còn nhỏ, chắc đang giận dỗi trẻ con thôi. Con là chị, con không nên chấp nhặt với nó.”
Quả nhiên, trong mắt ba tôi thoáng hiện một tia xót xa.
Hứa Trạch thì khó chịu ra mặt:
“Chị à, chị nghĩ tốt cho chị ta quá rồi đấy. Chị xem chị ta là em gái, chị ta có từng xem chị là chị không?”
Hứa Kiều cắn môi, trông như sắp khóc đến nơi.
Tôi đứng bên cạnh nhìn cảnh đó, chỉ thấy nực cười đến tê dại.
Hứa Kiều lúc nào cũng vậy.
Dù sự thiên vị dành cho cô ta đã rõ ràng đến mức không thể rõ hơn, cô ta vẫn cảm thấy… chưa đủ.
Bởi vì cô ta hận tôi.
Thật ra, lúc đầu mẹ không thích tôi, nhưng cũng không đến mức quá tệ.
Sinh nhật tôi, bà vẫn mua một chiếc bánh về cho tôi thổi nến.
Nhưng ngay khi chuẩn bị thắp nến để tôi ước nguyện, Hứa Kiều bỗng bật khóc.
Cô ta lau nước mắt, cố tỏ ra kiên cường:
“Không sao… chỉ là đột nhiên nhớ ra… lẽ ra hôm nay phải có hai người cùng sinh nhật.”
Một câu khiến sắc mặt mẹ tôi thay đổi hẳn.
Tôi chắp tay chuẩn bị ước, mẹ bất ngờ giật phắt cây nến xuống:
“Ăn ăn ăn! Suốt ngày chỉ biết ăn! Hứa Đào, con có biết anh con ch//ết là tại con không? Con có chút lương tâm nào không?!”
Tôi bị dọa sững, chỉ biết ngơ ngác nhìn bà.
Mẹ tức giận hơn nữa, hất cả chiếc bánh vào thùng rác.
Bà vào phòng ngủ, tôi nước mắt rưng rưng nhìn Hứa Kiều.
Không còn ai xung quanh, cuối cùng cô ta cũng lộ ra bản chất thật.
Năm đó cô ta mười tuổi, gương mặt vẫn còn nét dịu dàng trẻ con, nhưng lời nói lại như mũi da//o tẩm độc:
“Hứa Đào, sao mày còn phải sinh ra chứ?”
Cô ta đưa tay vuốt nhẹ mặt tôi, rồi bất ngờ véo mạnh một cái:
“Đáng ra bố mẹ chỉ yêu mình tao. Mày cướp mất tình yêu của họ. Mày nên ch//ết cùng với em trai mới đúng.”
Tôi mãi không hiểu, cô ta hận tôi đến vậy…
Nhưng khi Hứa Trạch được sinh ra, cô ta lại đối xử với nó vô cùng tốt.
Năm tôi thi đại học, Hứa Trạch lên lớp chín — năm quan trọng nhất.
Nhưng bố bận công việc, mẹ cũng bước vào giai đoạn thăng chức quan trọng.
Mẹ bảo tôi đăng ký học đại học trong tỉnh để tiện chăm sóc Hứa Trạch.
Tôi không đồng ý.
Ánh mắt bà trở nên lạnh ngắt:
“Hứa Đào, con không biết nhà mình khó khăn thế nào à? Con ích kỷ vừa thôi.”
Sau khi tôi đi học…
Hứa Kiều — lúc đó đã 22 tuổi — bỗng nhiên đòi học piano.
Mẹ gọi người đến vứt bỏ giường và tủ quần áo của tôi, nhét toàn bộ đồ của tôi vào phòng chứa đồ.
Phòng ngủ của tôi biến thành phòng piano của Hứa Kiều.
Cô ta đăng video lên moments: ngồi trước cây đàn mới tinh, nắng chiếu xuống, gương mặt tươi tắn dịu dàng.
Tôi gọi về, mẹ vẫn còn giận vì tôi không nghe lời, giọng lạnh tanh:
“Dù gì giờ con cũng lớn rồi, mẹ nói gì con cũng không nghe. Con không định về nhà thì giữ phòng lại làm gì?”
Hứa Kiều cầm điện thoại, nhẹ nhàng nói:
“Đào Đào, đừng làm mẹ giận nữa mà. Đợi em về thì ngủ chung với chị nhé, nhà mình sẽ không để em không có chỗ ở đâu.”
Dù đã cố giấu, giọng cô ta vẫn mang theo chút vui vẻ không che nổi.
Tôi vừa rời nhà được một tháng.
Mà cô ta đã nóng lòng muốn đuổi tôi ra khỏi ngôi nhà này.
Và mẹ tôi… chọn im lặng, chọn dung túng.
6
Buổi chiều, Hứa Kiều theo Tống Phỉ về căn nhà mới của họ.
Còn tôi, đi theo sau bố mẹ và Hứa Trạch.
Hứa Trạch lái xe, bố mẹ ngồi hàng ghế sau.
Chỗ ghế phụ phía trước — từ trước đến nay luôn là vị trí để dành cho Hứa Kiều — giờ trống trơn.
Tôi ngồi trên đó, nghe bọn họ hết lời trách móc tôi:
“Nó hận chúng ta đến mức đó, hận cái nhà này đến mức không chịu về dự đám cưới chị nó.”
Mẹ tôi mệt mỏi tựa vào vai bố tôi:
“Em thấy mình giáo dục thất bại quá.”
Bố vỗ nhẹ lưng bà, giọng đầy thương xót:
“Nuôi không quen thì coi như chó hoang, đừng phí hơi quan tâm nó.”
Tôi quay đầu, chăm chú quan sát từng nét mặt của họ.
Cố gắng tìm xem liệu có tí xíu nào gọi là lo lắng… hay quan tâm.
Không có.
Việc tôi bỗng dưng “mất liên lạc” chỉ khiến họ tức giận và căm ghét.
Không một ai, dù chỉ một giây, hoài nghi rằng…
tôi có thể đã gặp chuyện.
Rõ ràng tôi chỉ còn là một linh hồn, vậy mà tôi vẫn rơi nước mắt.
Vừa khóc, tôi vừa cười tự giễu:
“Mẹ, mẹ thật sự… từng yêu con sao?”
“Nếu ghét con đến thế, sao lại sinh con ra?”
Câu hỏi này, trước đây tôi từng hỏi một lần rồi.
Khi đó tôi học lớp chín — năm học căng thẳng nhất.
Bố tôi đi công tác dài ngày. Hứa Trạch còn nhỏ, Hứa Kiều mới vào đại học.
Mẹ tôi bị sỏi thận, tôi phải chạy qua chạy lại giữa nhà và bệnh viện, chăm bà đến mức người gầy tọp đi một vòng.
Mẹ dường như cũng cảm động, tháng đó bà cho tôi tiền tiêu vặt còn nhiều hơn Hứa Trạch.
Gặp hàng xóm, bà khoe với người ta không biết bao nhiêu lần: tôi ngoan, tôi hiểu chuyện, tôi hiếu thuận.
Lúc tôi bị bạn học b//ắt n//ạt, bà thậm chí đến tận trường để bênh tôi.
Mọi thứ dường như đang trở nên tốt đẹp.
Cho đến một buổi chiều hôm đó, khi chúng tôi cùng băng qua đường, không biết vì sao mẹ bất giác khoác tay tôi.
Sự thân mật mẫu tử này quá xa lạ với tôi.
Tôi gần như theo phản xạ mà hất tay bà ra.