“Mẹ, con không có nhà.”
Tôi vừa cười vừa cúp máy.
Trong màn mưa cách vài bước chân.
Người đàn ông mặc áo khoác đen đứng đó, khuôn mặt hơi mờ.
Khoảnh khắc đối diện ánh mắt tôi, hắn vụt quay đi.
Nhưng lúc đó, trong lòng tôi đang ngổn ngang cảm xúc vì cuộc gọi với mẹ — nên chẳng để tâm đến sự lạ lùng của hắn.
Cho nên…
Hắn đã sớm nhắm vào tôi.
Và sau khi nghe được cuộc cãi vã giữa tôi và mẹ hôm ấy, hắn liền xác định — tôi là một mục tiêu hoàn hảo để ra tay.
Cơn đau đớn của đêm đó như trỗi dậy lần nữa.
Nhưng lần này, nó giáng xuống chính linh hồn nhẹ bẫng của tôi.
Tôi co mình lại trong không khí, như một tấm vải rách nát bị gió lùa qua từng lỗ thủng.
Đau.
Đau hơn cả đêm ấy.
Thế nhưng tôi vẫn không nhịn được… ngẩng đầu lên.
Nhìn chằm chằm vào gương mặt của mẹ.
Đến thời khắc này rồi, tôi vẫn còn đi tìm.
Bà ấy…
có hối hận không?
Có đau lòng chút nào không?
Có chịu một phần trăm cái đau của tôi không?
Dưới sự dẫn dắt của cảnh sát, mẹ đến đối diện với kẻ đã giết tôi.
Nghe nói động cơ của hắn vô cùng đơn giản và bệnh hoạn:
bị bạn gái cũ bỏ rơi để chạy theo đàn ông nhiều tiền.
Đối phương thậm chí còn bày bẫy khiến hắn móc hết gia sản ra đền nợ.
Từ đó hắn trượt vào cực đoan và điên loạn.
Những nạn nhân trước đây… ít nhiều đều có bóng dáng của cô bạn gái cũ kia.
Ngăn cách bởi tấm kính.
Đèn trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo, sắc nhọn.
Hắn ngẩng đầu, nhìn mẹ tôi — rồi ngoác miệng cười.
Như thể biết mình không còn đường sống.
Hắn muốn kéo thêm người khác xuống vũng lầy tăm tối của hắn.
Ngay trước mặt mẹ tôi, hắn bắt đầu kể chi tiết cái chết của tôi.
“Lúc không cẩn thận để cô ta chạm vào điện thoại, còn bấm được một cuộc gọi… may mà bên kia cúp máy nhanh.”
“Là gọi cho bà à?”
“Con gái bà khóc trông đáng yêu lắm, lại càng giống con tiện nhân kia… nên tôi mới lột mặt cô ta.”
“Đau đến mức nước mắt không chảy nổi nữa, miệng vẫn gọi mẹ.”
“…”
“Đủ rồi! Không được kích động người nhà nạn nhân!”
Cảnh sát quát lớn.
Mẹ tôi đứng trước tấm kính, sống lưng vẫn thẳng tắp, đôi mắt dán chặt vào tên hung thủ.
Bà không nói.
Không khóc.
Không run.
Tôi trôi lơ lửng trước mặt bà, đối diện với bà.
Bà không nhìn thấy tôi.
Không nghe thấy tôi.
Tôi nói:
“Mẹ, con hận mẹ.”
Đêm hôm ấy.
Đêm mà tôi bị làm nhục, sau đó còn bị chặt xẻ khi vẫn đang sống.
Tôi đã trải qua tận cùng nỗi đau mà một con người có thể chịu đựng.
Máu trào ra nhuộm đỏ tầm nhìn.
Trong cổ họng, tiếng gào xé phát ra như dã thú hấp hối.
Tiếng gió.
Tiếng côn trùng.
Tiếng lá khô bị giẫm nát.
Nấm mọc lên từ thân gỗ mục ướt át.
Vô số tiếng động đập vào tai tôi như trống trận, vang lên từng hồi.
Chấn động đến mức muốn vỡ màng nhĩ.
Tôi vẫn luôn gọi.
Mẹ.
Mẹ.
“Mẹ ơi, con đau quá…”
“Cứu con… làm ơn cứu con…”
Con người khi tuyệt vọng nhất…
bản năng sẽ gọi ra danh xưng đó.
Hy vọng vào một điều kỳ diệu.
Nhưng không có kỳ diệu nào.
Lúc ấy, mẹ đang nằm trên chiếc giường ấm áp, ngủ một giấc ngon lành.
Trong giấc mơ của mẹ,
Hứa Kiều — con gái mẹ yêu nhất — chuẩn bị bước vào hôn nhân hạnh phúc.
Hứa Trạch — cậu con trai út — đang theo đuổi được một cô gái ngoan ngoãn, tương lai tươi sáng.
Ngành học tốt.
Ra trường có việc ngay.
Còn tôi…
Trong giấc mơ của mẹ — vĩnh viễn không có tôi.
10
Rời khỏi đồn cảnh sát, họ đi thẳng đến căn phòng trọ của tôi để thu dọn di vật — theo đúng địa chỉ mà cảnh sát tra được.
Tôi đã làm việc và sống ở đây từ lúc tốt nghiệp, suốt hai năm.
Họ chưa từng đến một lần.
Trên xe, mẹ tôi bỗng gọi:
“Kiều Kiều.”
Hứa Kiều ngẩng lên, căng thẳng, trong mắt ánh lên sự chột dạ không thể che giấu.
“Cuộc gọi cuối trước khi Hứa Đào chết… có phải là gọi cho con không?”
“…”
Hứa Kiều mấp máy môi, nhưng lại không phát ra âm thanh.
Cô ta luôn nhanh mồm nhanh miệng, vậy mà lúc này lại không nghĩ ra nổi một lý do.
Cuối cùng cô ta nói:
“Bốn giờ sáng con phải dậy trang điểm, nên ngủ từ rất sớm… chắc con vô thức chạm nhầm khi đang ngủ.”
Cô ta cố ép ra vài giọt nước mắt, làm vẻ đau lòng chân thật.
Mẹ tôi gật đầu, không hỏi thêm.
Như thể vừa rồi chỉ là một câu tùy tiện.
Đúng thôi.