3
Tôi cứ ngơ ngơ ngác ngác mà bị cậu ta lôi về.
Nghĩ bụng tan học nhất định phải hôn chết cậu ta mới được.
Kết quả, cậu ta lại ném cho tôi một tờ đề thi:
“Tôi xem bài kiểm tra của cậu rồi, có nhiều lỗi không đáng sai chút nào.”
“Lục Hoài Chu, cậu không định dạy tôi học chứ?”
“An Hạ, cậu không muốn thi vào một trường đại học tốt à?”
Tôi im lặng, thở dài một hơi.
Mấy cậu ấm như cậu ta chắc chẳng hiểu đâu, học sinh thành tích thường thường như tôi mà lại nghèo thì chẳng có mấy con đường để đi.
Trường dân lập thì học phí cao ngất, không kham nổi, chỉ có thể học cao đẳng.
Tốt nghiệp chẳng có bằng cấp, cũng chẳng có nền tảng, tiền đồ càng mờ mịt.
Nên tôi đã nghĩ sẵn rồi, không đi đường vòng ba năm làm gì.
Ra trường thì cùng mẹ mở thêm vài tiệm chơi bài, tiệm bi-da gì đó, kiếm tiền còn dễ hơn đám sinh viên đại học.
Nhưng Lục Hoài Chu lại nghiêm túc phân tích:
“Cậu thi đỗ Nhất Trung, chứng tỏ nền tảng không tệ.”
“Thường ngày chẳng học hành mà vẫn được hơn 400 điểm, chứng tỏ đầu óc rất thông minh.”
“Cậu học lệch nặng, văn và tiếng Anh rất tốt, sao các môn khác lại tệ thế?”
Tôi học văn tốt là do từ nhỏ đã đọc tiểu thuyết.
Tiếng Anh thì vì hồi cấp hai có cô giáo rất tốt với tôi.
Cô chưa bao giờ xem tôi là đứa trẻ hư, nên tôi không muốn để cô thất vọng, tiết nào cũng chăm chú nghe giảng.
Lục Hoài Chu chẳng nói chẳng rằng, lập cho tôi một kế hoạch học tập bắt buộc.
Tôi nhìn mớ hàm số và tọa độ trên giấy mà đầu óc quay cuồng.
Nhìn chằm chằm vào mặt cậu ta.
Trong đầu chỉ muốn “cưỡng hôn” một trận.
“Không muốn học, chỉ muốn hôn thôi.”
Cậu ta ấn tôi lại:
“Học xong phần này mới được hôn.”
Đồ dụ người!
Vì chút ngọt ngào đó, tôi đành phải học.
Thế là trong kỳ thi tháng, tôi tăng hẳn 50 điểm.
“Không thể tin nổi, chị Hạ cải tà quy chính rồi á?”
“Yêu đương đúng là có sức mạnh ghê gớm thật.”
Mà buồn cười hơn là, tôi còn bị chuyển từ bàn cuối lên ngồi cùng bàn với cậu ta.
“Có phải cậu nói với giáo viên không? Tôi còn chơi điện thoại, ngủ gật kiểu gì được nữa!”
“Ngồi bàn cuối không phù hợp cho việc học của cậu.”
“Còn mấy tháng nữa là thi đại học rồi, phải tranh thủ thời gian.”
Thế là, tôi ngày nào cũng bị đè ra học.
Tất nhiên, mặt dày cũng tăng cấp theo ngày.
“Lục Hoài Chu, hôn đủ rồi, giờ tôi muốn sờ một cái, sờ xong tôi học.”
“Cho tôi nhìn một cái, chỉ nhìn thôi, tôi đảm bảo thi cao thêm 20 điểm.”
“Ơ, sao trông khác khác thế?”
Cậu ta vừa thẹn vừa tức:
“Khác với ai? An Hạ, cậu nhìn ai rồi?”
Tôi ngượng ngùng giải thích:
“Tôi chỉ… lén xem trong mấy phim nhỏ thôi…”
“Xí, đừng sờ nữa…”
“An Hạ, cậu y như lưu manh nữ vậy đó.”
Thấy cậu ta luống cuống, mặt đỏ gay.
Tôi lại càng hưng phấn hơn.
4
Một học sinh ngoan yêu một tiểu tỷ như tôi, đúng là chuyện lạ hiếm thấy.
Mấy đứa bạn chọc ghẹo:
“Hạ tỷ, lần này cậu thật lòng rồi à? Cậu với cậu ta đâu cùng thế giới, đừng có sa đà quá.”
Tôi vung tay đầy khí phách:
“Không cần mãi mãi, chỉ cần từng có là đủ.”
Tôi hiểu rất rõ, giữa tôi và Lục Hoài Chu, khoảng cách không chỉ là tờ bảng điểm.
Nhưng cậu ta lại cứ khiến tôi bị hút lấy.
Càng về sau càng không dứt ra được.
Có lẽ là vì giáo viên chủ nhiệm sợ học bá bị tôi làm hư, nên gọi phụ huynh đến.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp mẹ của Lục Hoài Chu.
Bà ấy kiêu ngạo, tinh tế, toàn thân viết đầy chữ “Tôi rất đắt giá”.
Mẹ tôi cũng đến, thấy Lục Hoài Chu liền cười tít mắt:
“Được đấy, biết chọn người, vừa đẹp trai lại kéo được con gái mẹ tiến bộ, mẹ còn lo con bị mấy thằng tóc vàng dụ nữa cơ, thằng này được!”
“Tiểu Lục, có thời gian tan học đến nhà dì ăn cơm nhé.”
Lục Hoài Chu mỉm cười gật đầu, nhưng bị mẹ cậu ta cắt ngang:
“Tiểu Chu từ nhỏ đã chỉ biết vùi đầu học, chưa từng tiếp xúc con gái, cũng chưa gặp được cô gái ưu tú nào.”
“Đến tuổi dậy thì thì tò mò về khác giới là chuyện bình thường.”
“Nhưng dần dần nó sẽ hiểu cái gì là tốt, cái gì là xấu, cái gì mới là phù hợp với mình.”
Tôi đến giờ vẫn nhớ ánh mắt của mẹ cậu ta.
Cao ngạo, khinh thường, chẳng buồn che giấu sự chán ghét.
Mẹ tôi lập tức nổi đoá:
“Ý bà là gì? Bảo con tôi không xứng? Bà nghĩ có tí tiền là ghê gớm lắm à?”
“Tôi nói cho bà biết, con gái tôi vừa thông minh vừa xinh đẹp, ai mà lấy phải bà làm mẹ chồng thì đúng là xui tám kiếp!”
Bà ta cười nhạt:
“Đúng là không có giáo dục.”
Tôi kéo tay mẹ lại, nhìn sang bà ta:
“Chị à, chị nghĩ nhiều rồi.”
“Tôi với con trai chị không yêu đương gì hết, chỉ là chơi chơi thôi.”
“Vừa hay, tôi cũng chơi đủ rồi.”
Hôm đó, Lục Hoài Chu đuổi theo đến tận dưới chung cư nhà tôi, sốt ruột giải thích:
“An Hạ, cậu đừng để bụng lời mẹ tôi nói.”