1.
Tân phòng tĩnh lặng như tờ.
Bàn tay của Tĩnh Vương Tiêu Huyền Sách còn lơ lửng giữa không trung, quên cả thu về.
Hắn nhìn chằm chằm vào hai đoạn huyền thiết trong tay ta, gương mặt tuấn mỹ lừng danh kinh thành giờ chỉ còn lại vẻ sững sờ.
Ta nhận ra huyền thiết. Thợ rèn trong làng từng nói, thứ này cứng lắm.
Xem ra lời đồn ở kinh thành không chuẩn lắm.
Vị vương gia này trông cũng không đến nỗi “bạo ngược”, chỉ hơi ngơ ngác.
Bụng ta “ùng ục” một tiếng, phá tan bầu không khí yên tĩnh.
Ta tiện tay ném cục sắt trong tay lên bàn, “rầm” một tiếng, góc bàn vỡ ra.
Rồi ta lại hỏi:
“Vương gia, bếp ở đâu?”
Hắn không đáp, chỉ hướng ra cửa gọi to: “Dạ Phong!”
Một nam tử áo đen lướt vào, quỳ một gối: “Vương gia.”
Nhưng vừa thấy chiếc bàn nứt toác và cục huyền thiết trên đó, người cũng ngây ra.
“Dẫn nàng ta đi ăn,” Tiêu Huyền Sách hạ lệnh, giọng hơi trầm xuống, “cho nàng ăn đến khi nào không muốn ăn nữa thì thôi.”
Dạ Phong vẫn chưa nhúc nhích, như thể nghi ngờ chính tai mình.
Ta thì chẳng quan tâm. Nghe đến chữ “ăn”, mắt liền sáng rỡ, lập tức quay sang nói:
“Làm phiền Dạ Phong ca ca rồi!”
Dạ Phong lúc này mới đứng dậy, làm động tác “mời”, ánh mắt nhìn ta có chút khó hiểu không nói thành lời.
Lúc đi ngang qua Tiêu Huyền Sách, ta còn quay đầu nhắc thêm một câu:
“Vương gia yên tâm, ta ăn no rồi thì có sức, mai sẽ sửa lại xe lăn cho người.”
Sau lưng, vang lên tiếng chén trà vỡ vụn.
Nhà bếp của Tĩnh Vương phủ còn lớn hơn nhà trưởng thôn trong làng ta.
Dạ Phong dẫn ta vào, bên trong lập tức “bịch” một tiếng, toàn bộ người đang làm bếp đều quỳ rạp xuống.
Hắn chỉ lạnh nhạt nói một câu:
“Vương gia có lệnh, Vương phi dùng bữa.”
Một nữ đầu bếp run giọng hỏi ta muốn ăn gì.
Ta ngẫm nghĩ một lát:
“Các ngươi có món gì?”
“Ngoài trời bay, dưới đất chạy, dưới nước bơi, cơ bản đều có…”
“Vậy thì mỗi thứ làm một ít nhé.” Ta nghiêm túc đáp.
Bọn đầu bếp: “…”
Khóe miệng Dạ Phong khẽ co giật.
2.
Nửa canh giờ sau, Dạ Phong đứng trong thư phòng, mặt không cảm xúc mà báo cáo.
“Khởi bẩm Vương gia, Vương phi đã dùng xong. Tổng cộng ba con gà quay, một cái đùi dê nướng, một con cá rô hấp nguyên con, tám cái màn thầu, cùng một chậu điểm tâm tráng miệng.”
Tiêu Huyền Sách đang đọc sách, tay lật sách khựng lại.
“Nàng ta… ăn hết?”
“Ăn hết. Vương phi còn nói, vị cũng tạm, không bằng móng giò hầm nhà Vương Đồ Tể đầu thôn, nhưng nàng không kén ăn.”
Tiêu Huyền Sách: “…”
Ánh mắt hắn liếc về chiếc tay vịn xe lăn đã bị b/ẻ g.ã y, đáy mắt càng thêm lạnh lẽo và châm chọc.
Vị hoàng huynh tốt của hắn quả là tính toán chu toàn.
Mượn tay Quốc sư nói bậy, đưa một “thôn nữ trấn tà” đến để xung hỉ, không chỉ sỉ nhục mặt mũi hắn, còn chặt đứt đường kết thân với Tể tướng, lại để phụ hoàng nhân cơ hội thăm dò thế lực hắn còn giữ, thuận tay cảnh cáo luôn lão hồ ly kia.
Một mũi tên trúng ba đích.
Hắn vốn nghĩ người hắn sắp đối mặt là một con rối biết khóc lóc, ngoan ngoãn mặc người điều khiển.
Ai ngờ… con rối này lại bóp nát cả xe lăn.
“Ngoài ra, còn gì khác thường không?”
“Có,” Dạ Phong tiếp tục, “Vương phi ăn no hơi căng bụng, ra vườn tản bộ tiêu thực. Nàng chê giả sơn chắn đường nên… thuận tay dời nó đi.”
“Rầm!”—quyển sách trong tay Tiêu Huyền Sách rơi bịch xuống đất.
“Dời… dời đi đâu?”
“Dời ra cổng chính của Vương phủ. Nàng bảo để vậy nhìn cho thoáng.”
Dạ Phong nói ra nhẹ như gió, như thể đang bình luận chuyện thời tiết.
Tiêu Huyền Sách nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Diễn biến hiện tại… có vẻ không giống kế hoạch ban đầu.
Cũng phải thôi.
Muốn thắng, thì phải đánh đòn phủ đầu!
Để xem, cái thôn nữ “trấn tà” này còn chiêu gì trong tay.
….
3.
Sáng hôm sau, tổng quản Vương phủ – một lão đầu bụng phệ họ Lưu – mặt mày đưa đám chạy đến cáo trạng với Tiêu Huyền Sách.
“Vương gia à! Ngài nhất định phải quản quản Vương phi nương nương đi thôi! Nàng ấy đâu phải Vương phi gì chứ, phải gọi là đầu lĩnh sơn trại thì đúng hơn!”
Lưu quản gia nước mắt nước mũi tèm nhem, kể lể đủ thứ tội trạng “hung tàn” của ta tối qua, từ chuyện ăn sạch nửa nhà bếp đến chuyện san bằng nửa khu vườn.
Đúng lúc ta bưng một bát mì đi ngang qua, nghe hết không sót một chữ.
Ta dừng bước, nghiêm túc đính chính: “Ta không có san bằng nửa khu vườn. Ta chỉ dời một tảng đá thôi.”
Lưu quản gia bị ta dọa cho run lẩy bẩy, tay chỉ vào ta, nói như khóc: “Vương gia, ngài xem! Nàng còn dám cãi lời!”
Tiêu Huyền Sách lúc này đang ngồi trên chiếc xe lăn mới đổi – tay vịn to gần bằng cánh tay ta.
Hắn chậm rãi nâng mí mắt lên, nhìn về phía Lưu quản gia, dịu giọng hỏi:
“Lưu quản gia, bổn vương giao cho ngươi dạy Vương phi quy củ, ngươi đã dạy chưa?”
“Cái này… còn chưa kịp…”
“Vậy thì đi dạy đi.”
Vừa được lệnh, Lưu quản gia như được tiêm máu gà, ưỡn ngực ngẩng đầu, bước tới trước mặt ta, hắng giọng trịnh trọng:
“Vương phi nương nương, đã bước chân vào cửa Vương phủ, ắt phải tuân thủ quy củ trong phủ. Điều thứ nhất, chính là—”
Lời còn chưa dứt, ta “húp soạt” một tiếng, nuốt sạch sợi mì vào miệng.
Mặt Lưu quản gia lập tức đỏ phừng phừng: “Vương phi! Nói chuyện với bề trên, không được vô lễ ăn uống!”
Ta nghiêng đầu, đáp nhẹ: “Ta đói.”
“Đói cũng không thể vô phép tắc!” – Lão hét toáng lên, đưa tay định giật lấy bát mì của ta.
Ta nghiêng người tránh khéo.
Ngay sau đó, ngay trước mặt lão và Tiêu Huyền Sách, ta đưa một ngón tay ra, nhẹ nhàng chọc xuống mặt bàn bên cạnh.
Mặt bàn gỗ tử đàn cứng rắn lập tức lún xuống thành một lỗ tròn trĩnh, mịn màng như được tiện.
Ta ngẩng đầu, cười với Lưu quản gia, để lộ hàm răng trắng bóng.
“Lão bá, ở quê ta cũng có một quy củ.”
“Đang ăn, mà ai dám giật bát của ta…”