30
Hắn nhìn ta. Nhìn rất lâu, rất lâu.
Lâu đến mức ta bắt đầu… hơi mất tự nhiên.
Đột nhiên, hắn đưa tay, lấy chiếc khăn sạch luôn mang theo bên người, nhẹ nhàng lau sạch vết dầu mỡ bên khóe miệng ta.
Động tác rất khẽ. Ánh mắt… cũng rất mềm.
“Dơ.” – Hắn nói.
Nhưng ta nghe ra, lần này chữ “dơ” của hắn…
khác hẳn với lần trước ở yến tiệc trong cung.
Tối hôm đó, ta đang ngủ say như chết.
Đột nhiên cảm giác có người vào phòng.
Ta bật dậy như bị điện giật, với lấy cái ghế cạnh giường, chuẩn bị đập tới tấp.
“Là ta.”
Giọng Tiêu Huyền Sách vang lên trong bóng tối.
Ta thở phào, đặt ghế xuống:
“Nửa đêm không ngủ, chàng mò vào phòng ta làm gì?”
Hắn không ngồi xe lăn.
Hắn… chống gậy, từng bước một, chậm rãi mà vững chãi, đi tới cạnh giường ta.
Ta trố mắt muốn rớt cả tròng:
“Chân chàng… chàng đi được?!”
“Chỉ là tàn phế, không phải mất cảm giác,” – Hắn ngồi xuống mép giường, thản nhiên nói –
“Gần đây ngâm thuốc nhiều, thấy khá hơn, miễn cưỡng đi vài bước.”
Ánh mắt hắn nhìn ta.
Ánh trăng từ cửa sổ rọi vào, phủ lên gương mặt hắn, khiến hắn như một bức tranh quá mức chân thực.
“Điền Man Man.” – Hắn đột ngột mở lời.
“Sao?”
“Sau này… nàng còn muốn về lại thôn không?”
Ta ngây người.
Về thôn? Cho lừa ăn? Tìm một nông phu thật thà cưới làm chồng?
Trước khi vào kinh, đó là kế hoạch cả đời của ta.
Nhưng bây giờ…
Ta nhìn người đàn ông trước mặt.
Ta nhớ hắn từng bị ta chọc giận đến mức bóp gãy bút khi dạy ta đọc chữ.
Ta nhớ hình ảnh hắn cúi đầu lau chân cho ta bên suối.
Ta nhớ vòng tay vững chãi ấy, che chở ta giữa biển lửa, dắt ta bước qua tro tàn.
Ta bỗng nhận ra…
Ta hình như… không muốn đi nữa.
“Chuyện đó… con lừa ở thôn…” – Ta lắp ba lắp bắp –
“Chắc đã tìm được người chăn mới rồi.”
Nghe vậy, mắt Tiêu Huyền Sách bỗng sáng rực, như có sao trời trong đáy mắt.
Hắn cúi đầu xuống, chầm chậm… sát lại gần ta.
Tim ta đập loạn như trống làng, vô thức nhắm mắt lại.
Ta tưởng hắn sẽ…
Nhưng hắn chỉ khẽ chạm trán ta một cái.
Nhẹ như lông vũ rơi, thoảng qua như gió nhẹ.
Sau đó, ta nghe thấy giọng hắn thì thầm bên tai:
“Ừ. Vậy thì… đừng về nữa.”
31
Từ sau đêm hôm đó, bầu không khí giữa ta và Tiêu Huyền Sách trở nên kỳ kỳ quặc quặc.
Nói không rõ là lạ ở đâu.
Chỉ biết ánh mắt hắn nhìn ta ngày càng sáng, sáng đến mức khiến tim ta hơi loạn nhịp.
Và tần suất hắn ghé phòng ta cũng ngày càng dày đặc, miệng thì bảo là “giám sát ta luyện chữ”.
Kết quả là mỗi khi ta viết một chữ, hắn lại bình luận cả nửa canh giờ — mà phần bình luận thì chẳng liên quan tí gì đến chữ cả.
“Hôm nay nàng dùng dầu hoa quế à? Mùi thơm lắm.”
“Chiếc áo mới này… khiến nàng nhìn bớt đen hơn một chút.”
“Điền Man Man, lại gần đây chút, ta nhìn không rõ nét chữ của nàng.”
Ta thật sự không chịu nổi nữa, ném bút xuống bàn.
“Tiêu Huyền Sách! Rốt cuộc chàng muốn làm gì?!”
Hắn vẫn điềm tĩnh nhặt bút lên, đặt vào tay ta, rồi nhẹ nhàng nắm tay ta, từng nét một viết lên giấy.
Tay hắn lạnh. Tay ta nóng.
Hắn nắm rất chặt.
“Ta dạy nàng… viết tên ta.”
Giọng nói trầm thấp, hơi thở phả bên vành tai ta.
Mặt ta lại bắt đầu nóng như vỉ nướng trứng.
Cuộc sống cứ thế trôi qua hơn nửa tháng, cho đến khi đến ngày mừng thọ của Hoàng đế.
Là thân vương và vương phi, chúng ta phải tham dự.
Dạ Phong mang tới cho ta một chiếc váy đỏ rực, vải mềm trơn mịn, mặc vào rất dễ chịu.
Tiêu Huyền Sách nhìn thấy ta lúc ấy, ngẩn người hồi lâu.
“Sao vậy?” – Ta xoay một vòng, “Không đẹp à?”
“Đẹp.” – Hắn đáp ngay, dứt khoát –
“Chỉ là… hơi chói mắt.”
Ta chưa hiểu “chói mắt” là ý gì.
Đến khi đến yến tiệc, ta mới hiểu.
Bộ đồ đỏ rực rỡ của ta giữa đám quý nữ ăn mặc nhã nhặn đoan trang, đúng là nổi bần bật như một ngọn lửa, không muốn bị chú ý cũng khó.
Yến tiệc vẫn được tổ chức tại ngự hoa viên.
Thái tử cũng có mặt, đã được giải trừ cấm túc.
Hắn vừa thấy chúng ta, nhất là khi thấy Tiêu Huyền Sách, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc.
Nhưng lần này hắn không dám gây chuyện.
Bài học lần trước, chắc vẫn còn đau âm ỉ.
Đến giữa buổi tiệc, Hoàng đế uống vui, tuyên bố muốn đi xem ca vũ chúc thọ mới dựng.
Mọi người bèn di chuyển sang khán đài gần đó.
Ta và Tiêu Huyền Sách đi sau đoàn người.
Khi vừa bước qua hành lang uốn khúc cạnh giả sơn, ta ngửi thấy một mùi rất quen.
Mùi lưu huỳnh.
Tim ta khựng lại, vội vàng kéo tay áo hắn.
“Tiêu Huyền Sách, khoan đã!”
“Sao thế?”
Ta ra dấu bảo hắn im lặng, rồi đảo mắt nhìn quanh.
Quá yên tĩnh.
Đám cung nữ, thị vệ đi phía sau nãy giờ, không rõ đã biến mất từ bao giờ.
Cả hành lang… chỉ còn lại ta và hắn.
Một luồng báo động mãnh liệt bùng lên trong lòng ta.
“Có mai phục!” – Ta lập tức hạ giọng nói.
Gần như ngay sau khi lời ta rơi xuống, hàng chục bóng đen từ sau giả sơn, trên mái đình, ùn ùn xông ra, vây chặt lấy chúng ta!
Lũ người này… so với đám thích khách ở hành cung còn mạnh hơn, sát khí càng nặng.
“Tiêu Huyền Sách!” – Tên cầm đầu giọng khàn đặc –
“Hôm nay, chính là ngày chết của ngươi!”
32
Tiêu Huyền Sách ngồi trên xe lăn, mặt vẫn bình tĩnh như nước giếng mùa đông.
Hắn không thèm liếc đám sát thủ lấy một cái, nghiêng đầu hỏi ta:
“Sợ không?”
“Không sợ,” – Ta nói –
“Chỉ là hơi phiền, lần nào ăn cũng có kẻ tới phá.”
Hắn khẽ cười.
“Lần này, e rằng không đơn giản chỉ là phá bữa ăn đâu.”
Tên cầm đầu không muốn lãng phí thời gian.
“Giết!”