01
Tôi vừa bước vào, bầu không khí trong phòng liền đặc quánh lại.
Tay của Chu Trạch Ngôn vẫn đang giữ cuống quả cherry, còn quả cherry thì bị cô “em gái thân thiết” kia ngậm trong miệng. Cảnh tượng y hệt hai người đang mập mờ trêu đùa nhau, khiến tôi bỗng chốc hóa thành kẻ thừa.
Tôi còn chưa kịp mở lời, những người xung quanh đã vội vàng lên tiếng giải thích:
“Yên Yên lớn lên cùng Trạch Ngôn, hồi nhỏ còn mặc chung cả quần. Lúc ăn cơm cũng là Trạch Ngôn đút cho ăn, chị dâu đừng nghĩ nhiều.”
Người nói là một thành viên trong hội bạn thân của anh ta.
Nhóm đó có năm người – bốn nam một nữ, Yên Yên là cô gái duy nhất.
Họ gọi cô ta là “anh em gái”, bảo rằng cô ta thẳng thắn, sảng khoái, tính cách như con trai, không giống mấy cô gái khác.
Chu Trạch Ngôn gật gù liên tục, nói:
“Yên Yên không giống em, ăn uống chậm chạp, cái gì cũng không giành được với người ta. Đợi Yên Yên ăn xong rồi em ăn…”
Chưa nói hết câu, tôi đã bước lên, xách nguyên phần cherry còn lại hất thẳng lên đầu hai người họ.
Cherry đỏ rực văng tung tóe, tuy không đau nhưng Yên Yên vẫn hét lên:
“Đồ thần kinh! Cô làm gì vậy?”
Tôi đặt bát xuống, mỉm cười nhàn nhạt:
“Cherry là tôi mua, tôi muốn cho ai ăn thì người đó được ăn. Cô không phải thích ăn đồ của người khác sao? Giờ ăn cho đã đi, sao? Vừa miệng chứ?”
02
Mấy gã con trai còn lại đứng sững ra, mất vài giây mới phản ứng lại.
Họ lập tức xúm lại bảo vệ Yên Yên ở giữa, có người còn nhẹ nhàng gỡ những quả cherry dính trên tóc cô ta xuống, rồi quay sang mắng Chu Trạch Ngôn:
“Nếu không phải cậu bảo tới nhà cậu tiện, ai thèm dắt Yên Yên tới đây? Mấy quả cherry thôi mà làm như vàng bạc, chẳng ra thể thống gì!”
Lời nói mượn gió bẻ măng, nghĩ tôi là quả hồng mềm chắc?
Tôi chỉ tay xuống sàn:
“Cherry nhập khẩu đấy, một cân 230 nghìn. Còn đồ ăn lẩu hôm nay cũng là tôi mua hết, tổng cộng 1 triệu 500, cộng lại là 1 triệu 730. Không đáng bao nhiêu đâu, chuyển khoản hay tiền mặt?”
Bọn họ im re.
Tên vừa lên giọng ban nãy kéo cả nhóm đứng dậy, giọng mỉa mai:
“Đi thôi, người ta mời cơm còn bắt tính tiền, tụi mình đâu có ăn nổi kiểu đó.”
Mặt Chu Trạch Ngôn tối sầm lại, quát tôi:
“Em làm cái gì vậy? Anh em lâu ngày mới gặp, em phải biến mọi thứ thành thế này mới vừa lòng sao? Anh nói với em bao nhiêu lần rồi, Yên Yên khác mấy cô gái khác, trong mắt tụi anh, cô ấy cũng như đàn ông thôi!”
Tôi nhướng mày:
“Giống đàn ông? Vậy đi vệ sinh cô ta cũng dùng nhà vệ sinh nam à?”
Tôi cười khẩy:
“Đây là nhà tôi thuê. Cả hai người, cút.”
Chu Trạch Ngôn còn định nói gì đó, thì Yên Yên đã đứng lên, phủi tay, nhả hạt cherry vào lòng bàn tay đang chìa ra của Chu Trạch Ngôn.
Cô ta nhìn tôi, cười như không cười:
“Chị dâu, đang tụ tập vui vẻ, chị đừng chơi cái trò đấu đá phụ nữ đó được không?”
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô ta, khoảng cách gần đến nỗi thấy rõ lớp phấn mốc hai bên cánh mũi.
Hừ, lúc mới đến còn mạnh miệng bảo không thích trang điểm, thì ra trang điểm nhẹ không gọi là trang điểm?
Từng chữ từng chữ, tôi lạnh lùng nói:
“Xin lỗi nhé, người tôi ghét chính là cô.”
03
Chu Trạch Ngôn tiễn cả bọn ra ngoài.
Tôi vẫn nghe loáng thoáng tiếng họ thì thầm ngoài hành lang, toàn những lời như:
“Bạn gái gì mà nhỏ nhen, không chơi nổi thì đừng ra vẻ.”
“Đừng để sau này nó đòi sính lễ cắt cổ.”
Rồi đến giọng uể oải của Yên Yên:
“Nên tôi mới nói, tôi ghét dây dưa với phụ nữ, phiền chế//t được. Sau này tụi bây yêu ai, nhớ cho tôi kiểm duyệt trước.”
Có người khen:
“Yên Yên vẫn là nhất, không đòi sính lễ, không đòi bình đẳng nữ quyền, giá mà con gái ai cũng như vậy.”
Tiếng trò chuyện mỗi lúc một xa, tôi trợn mắt, mở điện thoại, lôi ra group chat có tên “Người đẹp và quái vật”.
Đây là group Chu Trạch Ngôn kéo tôi vào sau khi giới thiệu nhóm bạn thân của anh ta.
Khi ấy, anh ôm vai tôi, giới thiệu về Yên Yên:
“Cô ấy tốt lắm, không phải kiểu ‘trà xanh’ hay ‘tiểu tam’. Chính Yên Yên bảo anh kéo em vào group để em yên tâm.”
Tôi từng nghĩ cô ta là người biết chừng mực, nên không để tâm.
Cho đến một lần, tôi thấy bạn trai cười tủm tỉm khi nhìn điện thoại, hỏi anh ta cười gì.
Anh ta đáp qua loa:
“Trong group ấy mà, bọn nó nhắn tin hài hước.”
Tôi mở điện thoại, group không có tin nhắn nào.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi biết – không chỉ có một group.
Cái gọi là “chị em như anh em”, “rộng rãi phóng khoáng”, thật ra cũng chỉ là kiểu con gái “giả nai” mà thôi.
Quả thật mở rộng tầm mắt.
Tôi gõ vài cái, gửi yêu cầu thu tiền vào group – mỗi người 288 nghìn, ai thiếu tôi coi như làm phúc.
Yên Yên nhanh chóng chuyển khoản, còn để lại một câu:
“Chúc chị dâu buôn may bán đắt.”
Rồi rời nhóm.
Tôi vờ như không thấy gì, nhận tiền luôn.
Mấy người còn lại không phản hồi, tôi liền tag từng người một, rồi mới dừng tay.