07
Lúc đang ngồi ngẩn ra, thanh mai trúc mã Hạ Hiểu bỗng nhắn tin đến.
Cậu ấy biết chuyện bài viết từ bạn thân của tôi, hỏi tôi xử lý đến đâu rồi, có cần anh đến giúp không.
Tôi trả lời: “Ổn rồi.”
Dù bài vẫn chưa bị gỡ, nhưng tôi đường hoàng ngay thẳng, tôi tin nếu mọi chuyện bung ra, mất mặt sẽ không phải là tôi.
Tôi nhìn về góc phòng khách – nhà nuôi mèo thì sao không có camera?
Tôi tin vào khả năng xử lý của mình.
Khung chat của Hạ Hiểu hiện chữ “đang nhập” rồi lại dừng.
Một lúc sau, cậu gửi:
“An An, tớ từng nói rồi, người đó không chăm sóc tốt cho cậu đâu.”
Tôi vờ như không hiểu ẩn ý:
“Không sao, tớ tự chăm sóc được bản thân mình là được.”
“Thế... chút nữa có họp lớp cậu vẫn đến chứ?”
Tôi lúc đó mới sực nhớ ra chuyện họp lớp.
Cũng mấy năm rồi chưa gặp bạn cấp ba.
“Đi chứ, tiện ra ngoài đổi gió.”
Tôi trang điểm nhẹ nhàng, thay đồ rồi ra ngoài.
Đến phòng riêng đã hẹn trước, từ phòng bên cạnh bỗng vang lên tiếng hò reo náo nhiệt như có sự kiện gì lớn đang xảy ra...
Tôi tò mò ghé mắt nhìn qua khe cửa.
Và rồi không thể rời mắt đi nổi.
Trong phòng bao, Hà Yên Yên đang đổ cả chai champagne lên phần ngực áo của mình, sau đó cởi hai cúc áo ra, để lộ khe ngực sâu hun hút.
“Anh giúp em lau khô đi, em sẽ xóa bài viết đó.”
Chu Trạch Ngôn ngồi ngay bên cạnh, vẻ mặt cực kỳ bối rối.
Nhưng dù là như vậy, anh ta cũng không dịch ra xa Hà Yên Yên một chút nào.
Vài gã đàn ông ngồi cạnh thì thi nhau reo hò cổ vũ, ánh mắt nhìn Hà Yên Yên đầy nóng bỏng.
“Lau hộ cái áo thôi mà, có gì nghiêm trọng đâu? Anh em với nhau chứ có gì đâu. Sao, chẳng lẽ mày còn coi Yên Yên là phụ nữ thật à?”
“Tao thấy Yên Yên đã đủ rộng lượng rồi đấy. Con nhỏ ở nhà mày đối xử với Yên Yên như vậy mà cổ còn chưa nổi giận.”
“Phải đấy, hồi nhỏ tụi mình còn tắm chung nữa mà, chuyện này có đáng gì.”
Thấy Chu Trạch Ngôn vẫn ngồi im, một gã đeo kính đứng lên xán lại gần.
“Mày không làm thì để tao làm, đừng để Yên Yên bị lạnh.”
Nghe những lời đó, Hà Yên Yên vẫn thản nhiên, cười như không cười, ánh mắt chăm chăm nhìn Chu Trạch Ngôn.
Ngay lúc bàn tay gã đeo kính sắp chạm đến áo Hà Yên Yên, Chu Trạch Ngôn rốt cuộc cũng không ngồi yên được nữa.
Anh ta rút vài tờ giấy, mặt đanh lại nhìn Hà Yên Yên.
“Nếu bạn gái anh nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ làm ầm lên. Lần này là ngoại lệ cuối cùng, đừng có lần sau.”
Tôi cười lạnh.
Ngoại lệ cái đầu anh.
Hà Yên Yên đưa tay khẽ gẩy cằm anh ta, giọng nũng nịu:
“Có vợ rồi thì quên cả anh em à? Giúp chút việc nhỏ xíu mà cũng tiếc, chán chết! Đúng là một cặp, chẳng ai chơi nổi.”
Chu Trạch Ngôn mặt trầm hẳn, kéo lấy tay Hà Yên Yên.
Hai người thân mật đến mức gần như dính vào nhau, nhưng tôi lại chẳng giận nữa, ngược lại bật cười.
Tôi giơ điện thoại lên, định quay lại cảnh tượng trước mắt.
Nhưng đúng lúc bàn tay Chu Trạch Ngôn sắp chạm đến ngực Hà Yên Yên, anh ta bỗng dừng lại.
Như thể đột nhiên bừng tỉnh.
Anh đứng dậy, nhét tờ giấy vào tay Hà Yên Yên.
“Anh có bạn gái rồi, nên giữ khoảng cách.”
Giọng Chu Trạch Ngôn bình thản lạnh lùng:
“Mong em biết điều. Là bạn bè bao nhiêu năm, anh khuyên thật, nếu em không xóa bài viết kia, bạn gái anh sẽ báo công an.”
Thấy gương mặt Hà Yên Yên chợt trở nên khó coi, tôi bất ngờ.
Tôi cứ tưởng anh ta sẽ tiếp tục dây dưa, không ngờ vẫn còn chút liêm sỉ.
Chẳng lẽ là tôi đã nghĩ oan cho anh ta?
08
Tôi quay lại phòng bao bên cạnh.
Bên trong đầy ắp bạn học đại học của tôi, chỉ còn một chỗ trống — ngay cạnh Hạ Hiểu.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi hơi ngượng, nhưng không muốn khiến Hạ Hiểu khó xử, nên vẫn ngồi xuống.
Trong đám đông có người khẽ reo lên.
Thời trung học, không ít người từng “đẩy thuyền” tôi với Hạ Hiểu.
Uống vài ly, đầu tôi bắt đầu hơi choáng.
Ly bia trước mặt bỗng bị người khác cất đi, thay vào đó là một ly nước ép trái cây.
Hạ Hiểu nhẹ giọng hỏi:
“Không khỏe à?”
Tôi lắc đầu, rồi chợt nhớ ra một chuyện.
Hà Yên Yên hình như học cùng trường đại học với Hạ Hiểu.
Tôi hỏi: