Ta từ chiến trường Mạc Bắc khải hoàn trở về triều, Tiêu Thiên Kỳ chiến hữu thân thiết đích thân đến đón.
Bên cạnh hắn còn dẫn theo một mỹ nhân yếu ớt, dáng vẻ mềm mại như liễu trước gió.
Nàng ta ấy che miệng, đôi mắt tròn xoe, giọng nói ngọt như tơ:
“Biểu ca, vị tỷ tỷ này chân to quá à, da lại sần sùi thế này… Đợi sau này muội tặng cho tỷ ấy ít son phấn được không?”
Lại còn khẽ nghiêng đầu, làm ra vẻ vô tội:
“Biểu ca nói xem, lúc tỷ ấy ra trận, có khi nào cùng nam nhân ở chung binh trướng không? Vậy chẳng phải là…”
Ta khẽ nheo mắt.
Đây chẳng phải là kiểu “trà xanh” trong mấy quyển thoại bản hay sao?
Chính loại thủ đoạn như thế này, đã ép c.h.ế.t muội muội Đinh Chỉ cô gái hiền lành và ngây thơ của ta sao?
Ta sải bước lên trước, giơ tay khoác vai Tiêu Thiên Kỳ, tay còn lại thân mật đ.ấ.m mạnh một quyền vào bụng hắn:
“Ngươi tiểu tử này chẳng phải nói ngày gặp lại thì nhất định cho ta say một trận cho ra trò ư? Sao còn mang theo một cô nàng yểu điệu bên người, không sợ làm mất hứng à?”
…
Chương 1:
Trong đám người đến đón ta khải hoàn hồi kinh, ngoài Tiêu Thiên Kỳ ra, còn có mấy người bạn thuở nhỏ.
Đứa thì công tử ăn chơi, đứa lại là kẻ thô lỗ chẳng tên nào chịu yên phận cả.
Dưới ánh nhìn trêu chọc của ta, cả bọn đồng loạt quay sang đ.á.n.h giá Hứa Nhu Nhu, người cứ khăng khăng đòi đi theo, vẻ mặt ai nấy đều tỏ vẻ hứng thú.
Một người đùa:
“Nàng ta chưa từng thấy nên không biết chứ gì? Ngọc Kiều tỷ nhà ta còn có cả doanh trướng riêng đấy!”
Ánh mắt Hứa Nhu Nhu bám chặt vào cánh tay ta đang khoác vai Tiêu Thiên Kỳ, nhìn đến mức như muốn thiêu cháy chỗ đó.
Nàng ta cất giọng nhỏ nhẹ, tỏ vẻ đoan trang:
“Cho dù là tướng quân, nhưng là nữ nhi mà cứ c.h.é.m g.i.ế.c ngoài chiến trường, chung quy vẫn không hợp lễ nghi.”
Nói xong lại giả vờ sợ hãi, vội che miệng:
“Biểu ca, có phải muội nói sai rồi không?”
Rồi nàng lại quay sang ta, cúi người hành lễ, giọng ngọt như mật:
“Muội sống trong kinh thành, chỉ biết nữ tử nên hiền lành, nhu thuận, rộng lượng và biết giữ bổn phận. Muội chẳng hiểu chuyện quân doanh, mong tỷ tỷ chớ giận.”
Từ ánh mắt nàng ta, ta thấy rõ sự ghen ghét và đề phòng.
Ta chỉ khẽ cười nhạt, không buồn đáp.
Không khí liền trở nên cực kì gượng gạo.
Tiêu Thiên Kỳ lại không nhận ra, vẫn nhướng mày nhìn ta với vẻ trêu chọc.
Ta cố tình thở dài, giọng lạnh nhạt:
“Ta còn tưởng ngươi thật lòng ra đón ta, hóa ra là yến tiệc Hồng Môn.”
“Thôi, ta tự về vậy.”
Thấy ta định bỏ đi, Tiêu Thiên Kỳ liền vội vàng đuổi theo, kéo tay ta:
“Ngọc Kiều, đừng đi nhanh thế, chờ ta với.”
Hắn vừa lại gần, ta liền bất ngờ ra tay.
Hắn phản ứng cực nhanh, tránh được rồi lập tức phản công.
Cứ thế, ta với hắn so chiêu giữa đường cái.
Không ngờ cái tên ốm yếu năm xưa, giờ lại đ.á.n.h khá cứng tay.
Hắn xoa cằm, vừa cười vừa oán:
“Thẩm Ngọc Kiều, nàng ra tay ác thật! Có còn giống nữ nhân nữa không vậy?”
Ta bật cười ha hả:
“Chắc ngươi đã quen nhìn mấy ả giả vờ yếu đuối rồi đúng không?”
“Ta đây là cho ngươi biết, nữ nhân thật sự là thế nào!”
Ánh mắt ta liếc sang Hứa Nhu Nhu.
Nàng ta bị nói trúng tim đen, mặt tái lại, nhưng vẫn cố giữ bộ dáng đáng thương.
Ta thầm cười lạnh trong lòng, đúng là có nghề, bị nói vậy mà vẫn chịu đựng được.
Tiêu Thiên Kỳ ho nhẹ, làm dịu không khí:
“Được rồi, nữ nhân thật sự, đừng nổi giận vì chuyện nhỏ nữa. Ta mời nàng uống rượu, được chứ?”
Khi đến tửu quán, Hứa Nhu Nhu cũng mặt dày bám theo.
Ta còn chưa kịp mở miệng, nàng ta đã ra tay trước trước mặt bao người, đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt ta.
Không nói một lời, chỉ cúi đầu khóc nức nở, như thể ta vừa làm nhục nàng ta trước thiên hạ vậy.
Cả bàn rượu im bặt.
Không khí vốn đang náo nhiệt bỗng chốc lạnh tanh.
Hứa Nhu Nhu giả vờ như không biết gì, chậm rãi lau nước mắt, rồi ngẩng lên nhìn ta, bộ dạng yếu đuối đến mức khiến người ta thương xót.
Rõ ràng là nàng ta mới là kẻ giở trò trà xanh trước, thế mà bây giờ lại lật ngược thế cờ, giả làm nạn nhân.
“Muội đoán hôm nay tỷ cố tình làm khó muội.”
“Là vì Đinh Chỉ tỷ, nên tỷ mới đối xử như thế với muội phải không?”
Nghe đến ba chữ Đinh Chỉ tỷ, tim ta như bị kim đ.â.m mạnh một cái.
Đôi mắt lập tức nheo lại, ánh nhìn lạnh lẽo khóa chặt nàng ta.
Tốt lắm…
Ta còn chưa nhắc đến nàng ấy, mà nàng ta đã dám nhắc trước rồi.